1. [Am] Đêm quạnh hiu một [C] bóng,
chờ ai ngoài [Em] song, nghe thương nhớ [Am] vô bờ. [Dm] Nhìn thời gian qua hững [Am] hờ,
chờ [E] nhau đã mấy [F] thu, lá [Bdim] xanh nay [E7] vàng úa
2. [Am] Khi người xa lìa [C] tôi,
vầng trăng đã [E7] chết, nên đêm tối [F] âm u. [Dm] Bao yêu [G] dấu xưa không [C] còn,
mơ ước chi thiên [F] đàng, dù có nhau muộn [E7] màng, hỡi [Am] người. [F][E7]
ĐK: [Am] Ai đi ngoài đêm [Dm] vắng, [E7] trăng đã tàn xế [Am] bóng, [F] Khi linh hồn tan [Bdim] vỡ, rơi giữa chốn [E7] hư vô. [Am] Đêm nay dài [Dm] tăm tối, [E7] nghe đây lời [Am] trăn trối, [F] Khi xa lìa thế [Bdim] giới, cho linh hồn chới [E7] với ơ [Dm] ớ ơ [E7] ơ.
3. [Am] Đêm dài như ngục [C] tối,
trần gian quên [E7] lối, chân lê bước [F] bơ vơ. [Dm] Đêm nghe [G] tiếng ai ân [C] cần,
mơ ái ân một [F] lần rồi chết bên [E7] mộ phần với [Am] người.
ĐK: [Am] Ai đi ngoài đêm [Dm] vắng, [E7] trăng đã tàn xế [Am] bóng, [F] Khi linh hồn tan [Bdim] vỡ, rơi giữa chốn [E7] hư vô. [Am] Đêm nay dài [Dm] tăm tối, [E7] nghe đây lời [Am] trăn trối, [F] Khi xa lìa thế [Bdim] giới, cho linh hồn chới [E7] với ơ [Dm] ớ ơ [E7] ơ.
3. [Am] Đêm dài như ngục [C] tối,
trần gian quên [E7] lối, chân lê bước [F] bơ vơ. [Dm] Đêm nghe [G] tiếng ai ân [C] cần,
mơ ái ân một [F] lần rồi chết bên [E7] mộ phần với [Am] người
* [Dm] Đêm nghe [G] tiếng ai ân [C] cần,
mơ ái ân một [F] lần rồi chết bên [E7] mộ phần với người [Am] ơi.