1. [Dm] Anh sợ tình yêu sợ [Am] người ta chẳng hiểu
[Bb] Sợ cãi vã [C] nhau sợ tổn [F] thương sẽ nhiều
[Dm] Sợ còn khốn khó sợ người [Am] ta sẽ bỏ
Nên [Gm7] những yêu thương anh [Am7] chưa dám [Dm] ngỏ.
2. [Dm] Tình cờ quen em thao thức mỗi [Am] đêm
Tiếng sét ái [Bb] tình đã [C] cho đôi mình gần [F] bên
[Dm] Một chiều lộng gió vội vàng cuốn [Am] trôi
Đưa người thương [Gm7] nhất về [Am7] nơi chân [Dm] trời.
ĐK:
Ngày xưa [Dm] yêu đương còn bỡ ngỡ suy nghĩ [Am] vẫn còn nhiều ngu ngơ
Rồi đổ [Bb] vỡ tự chuốc [C] lấy đau thương vô [F] bờ [C]
Lúc gặp [Dm] gỡ tưởng đẹp như mơ dù anh [Am] cố duyên mình vẫn lỡ
Bỏ lại [Gm7] anh giữa giấc [Am7] mơ đơn độc bơ [Dm] vơ.
Đành nhắm [Dm] mắt bằng lòng buông xuôi anh chết [Am] trong hàng ngàn tiếc nuối
Nhìn em [Bb] vui không biết [C] nên khóc hay [F] cười [A7]
Em thả [Dm] hồn vào cuộc sống mới còn anh [Am] vẫn mơ màng trôi nổi
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
([Bb] Anh quá ngu ngơ
Tin rằng tình yêu sẽ hạnh phúc [Am] như anh đã ước mơ
Không ngờ lại toàn đau [Gm7] khổ. [Am7][Dm] )
2. [Dm] Tình cờ quen em thao thức mỗi [Am] đêm
Tiếng sét ái [Bb] tình đã [C] cho đôi mình gần [F] bên
[Dm] Một chiều lộng gió vội vàng cuốn [Am] trôi
Đưa người thương [Gm7] nhất về [Am7] nơi chân [Dm] trời.
ĐK:
Ngày xưa [Dm] yêu đương còn bỡ ngỡ suy nghĩ [Am] vẫn còn nhiều ngu ngơ
Rồi đổ [Bb] vỡ tự chuốc [C] lấy đau thương vô [F] bờ [C]
Lúc gặp [Dm] gỡ tưởng đẹp như mơ dù anh [Am] cố duyên mình vẫn lỡ
Bỏ lại [Gm7] anh giữa giấc [Am7] mơ đơn độc bơ [Dm] vơ.
Đành nhắm [Dm] mắt bằng lòng buông xuôi anh chết [Am] trong hàng ngàn tiếc nuối
Nhìn em [Bb] vui không biết [C] nên khóc hay [F] cười [A7]
Em thả [Dm] hồn vào cuộc sống mới còn anh [Am] vẫn mơ màng trôi nổi
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
ĐK:
Ngày xưa [Dm] yêu đương còn bỡ ngỡ suy nghĩ [Am] vẫn còn nhiều ngu ngơ
Rồi đổ [Bb] vỡ tự chuốc [C] lấy đau thương vô [F] bờ [C]
Lúc gặp [Dm] gỡ tưởng đẹp như mơ dù anh [Am] cố duyên mình vẫn lỡ
Bỏ lại [Gm7] anh giữa giấc [Am7] mơ đơn độc bơ [Dm] vơ.
Đành nhắm [Dm] mắt bằng lòng buông xuôi anh chết [Am] trong hàng ngàn tiếc nuối
Nhìn em [Bb] vui không biết [C] nên khóc hay [F] cười [A7]
Em thả [Dm] hồn vào cuộc sống mới còn anh [Am] vẫn mơ màng trôi nổi
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
1. [Dm] Anh sợ tình yêu sợ [Am] người ta chẳng hiểu
[Bb] Sợ cãi vã [C] nhau sợ tổn [F] thương sẽ nhiều
[Dm] Sợ còn khốn khó sợ người [Am] ta sẽ bỏ
Nên [Gm7] những yêu thương anh [Am7] chưa dám [Dm] ngỏ.
2. [Dm] Tình cờ quen em thao thức mỗi [Am] đêm
Tiếng sét ái [Bb] tình đã [C] cho đôi mình gần [F] bên
[Dm] Một chiều lộng gió vội vàng cuốn [Am] trôi
Đưa người thương [Gm7] nhất về [Am7] nơi chân [Dm] trời.
ĐK:
Ngày xưa [Dm] yêu đương còn bỡ ngỡ suy nghĩ [Am] vẫn còn nhiều ngu ngơ
Rồi đổ [Bb] vỡ tự chuốc [C] lấy đau thương vô [F] bờ [C]
Lúc gặp [Dm] gỡ tưởng đẹp như mơ dù anh [Am] cố duyên mình vẫn lỡ
Bỏ lại [Gm7] anh giữa giấc [Am7] mơ đơn độc bơ [Dm] vơ.
Đành nhắm [Dm] mắt bằng lòng buông xuôi anh chết [Am] trong hàng ngàn tiếc nuối
Nhìn em [Bb] vui không biết [C] nên khóc hay [F] cười [A7]
Em thả [Dm] hồn vào cuộc sống mới còn anh [Am] vẫn mơ màng trôi nổi
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
([Bb] Anh quá ngu ngơ
Tin rằng tình yêu sẽ hạnh phúc [Am] như anh đã ước mơ
Không ngờ lại toàn đau [Gm7] khổ. [Am7][Dm] )
2. [Dm] Tình cờ quen em thao thức mỗi [Am] đêm
Tiếng sét ái [Bb] tình đã [C] cho đôi mình gần [F] bên
[Dm] Một chiều lộng gió vội vàng cuốn [Am] trôi
Đưa người thương [Gm7] nhất về [Am7] nơi chân [Dm] trời.
ĐK:
Ngày xưa [Dm] yêu đương còn bỡ ngỡ suy nghĩ [Am] vẫn còn nhiều ngu ngơ
Rồi đổ [Bb] vỡ tự chuốc [C] lấy đau thương vô [F] bờ [C]
Lúc gặp [Dm] gỡ tưởng đẹp như mơ dù anh [Am] cố duyên mình vẫn lỡ
Bỏ lại [Gm7] anh giữa giấc [Am7] mơ đơn độc bơ [Dm] vơ.
Đành nhắm [Dm] mắt bằng lòng buông xuôi anh chết [Am] trong hàng ngàn tiếc nuối
Nhìn em [Bb] vui không biết [C] nên khóc hay [F] cười [A7]
Em thả [Dm] hồn vào cuộc sống mới còn anh [Am] vẫn mơ màng trôi nổi
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
ĐK:
Ngày xưa [Dm] yêu đương còn bỡ ngỡ suy nghĩ [Am] vẫn còn nhiều ngu ngơ
Rồi đổ [Bb] vỡ tự chuốc [C] lấy đau thương vô [F] bờ [C]
Lúc gặp [Dm] gỡ tưởng đẹp như mơ dù anh [Am] cố duyên mình vẫn lỡ
Bỏ lại [Gm7] anh giữa giấc [Am7] mơ đơn độc bơ [Dm] vơ.
Đành nhắm [Dm] mắt bằng lòng buông xuôi anh chết [Am] trong hàng ngàn tiếc nuối
Nhìn em [Bb] vui không biết [C] nên khóc hay [F] cười [A7]
Em thả [Dm] hồn vào cuộc sống mới còn anh [Am] vẫn mơ màng trôi nổi
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
Lầm lũi [Gm7] sống trong quá [Am7] khứ đen [Dm] tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!