Thôn [C] Đoài ngồi nhớ thôn [Em] Đông
Một người chín [Am] nhớ mười mong một [G] người
Gió [F] mưa là bệnh của [G] trời
Tương tư là [G7] bệnh của tôi yêu [C] nàng.
Hai [Em] thôn chung lại một [Am] làng
Cớ sao bên [G] ấy chẳng sang bên [C] này
Ngày [Em] qua ngày lại qua [Am] ngày
Lá xanh nhuộm [G7] đỏ thành cây lá [C] vàng.
Bảo [Am] rằng cách trở đò [F] giang
Không sang là [G] chẳng đường sang đã [Dm] đành
Nhưng [F] đây cách một đầu [Dm] đình
Có xa xôi [G7] mấy là tình xa [C] xôi.
Tương [F] tư thức mấy đêm [Dm] rồi
Biết cho ai [G] hỡi ai người biết [C] cho
Bao [F] giờ bến mới gặp [Dm] đò
Hoa khuê các, [G7] bướm giang hồ gặp [C] nhau.
Nhà [C] em cách một giàn [Am] trầu
Nhà anh có [F] một hàng cau liên [G] phòng
Thôn [Dm] Đoài thì nhớ thôn [F] Đông
Cau thôn Đoài [G7] nở trầu không thôn [C] nào.
* Nhà [C] em cách bốn quả [Am] đồi
Cách ba ngọn [F] suối, cách hai cánh [G] rừng
Nhà [Dm] em ôi xa cách quá [F] chừng
Em van anh [G7] đấy anh đừng yêu [C] em
*Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối, cách hai cánh rừng
Nhà em ôi xa cách quá chừng
Em van anh đấy anh đừng yêu em.
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium21/05/2026 07:01
Cảm ơn @ SangKhuc nhiều nhé, đoạn kết đã được bổ sung
Cách xa
Nhạc: Song Ngọc - Thơ: Nguyễn Bính
Thôn [C] Đoài ngồi nhớ thôn [Em] Đông
Một người chín [Am] nhớ mười mong một [G] người
Gió [F] mưa là bệnh của [G] trời
Tương tư là [G7] bệnh của tôi yêu [C] nàng.
Hai [Em] thôn chung lại một [Am] làng
Cớ sao bên [G] ấy chẳng sang bên [C] này
Ngày [Em] qua ngày lại qua [Am] ngày
Lá xanh nhuộm [G7] đỏ thành cây lá [C] vàng.
Bảo [Am] rằng cách trở đò [F] giang
Không sang là [G] chẳng đường sang đã [Dm] đành
Nhưng [F] đây cách một đầu [Dm] đình
Có xa xôi [G7] mấy là tình xa [C] xôi.
Tương [F] tư thức mấy đêm [Dm] rồi
Biết cho ai [G] hỡi ai người biết [C] cho
Bao [F] giờ bến mới gặp [Dm] đò
Hoa khuê các, [G7] bướm giang hồ gặp [C] nhau.
Nhà [C] em cách một giàn [Am] trầu
Nhà anh có [F] một hàng cau liên [G] phòng
Thôn [Dm] Đoài thì nhớ thôn [F] Đông
Cau thôn Đoài [G7] nở trầu không thôn [C] nào.
* Nhà [C] em cách bốn quả [Am] đồi
Cách ba ngọn [F] suối, cách hai cánh [G] rừng
Nhà [Dm] em ôi xa cách quá [F] chừng
Em van anh [G7] đấy anh đừng yêu [C] em
*Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối, cách hai cánh rừng
Nhà em ôi xa cách quá chừng
Em van anh đấy anh đừng yêu em.