Khóc mà [Dm] chi, yêu thương qua [A] rồi
Than mà [Gm] chi, có ngăn được xót [Dm] xa
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên [A] người
Thương mà [Gm] chi, nhắc [A7] chi chuyện đã [Dm] qua.
Anh giờ [F] đây như là [Am] chim
Rã rời [Gm] cánh biết bay phương [Dm] trời nào
Em giờ [Gm] đây như cành hoa
Trót tả [A7] tơi đón đưa ngọn gió [Dm] nào.
Mình nào [F] ngờ, tình rơi như [C] lá rơi
Ngày tình [A] đầy, vòng tay ôm quá [F] lơi
Để giờ [A7] này một người khóc đêm [Dm] thâu
Một người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
Thế là [Dm] hết, nước trôi qua [A] cầu
Đã chìm [Gm] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu [A] đầu
Những lời [Gm] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Am] mưa
Khuất mù [Gm] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Gm] đây như rừng thu
Nắng liệng [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
"Nẻo đường cũ giăng đầy mưa
Khuất mù lối khiến NÊN tình đành lỡ"
=> "nên" chứ không phải "lên"
H
hungphamdoan21/04/2024 23:11
1. Khóc mà [Dm] chi, yêu thương qua [A] rồi
Than mà [Gm] chi, có ngăn được xót [Dm] xa?
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên [A] người
Thương mà [Gm] chi, nhắc [A7] chi chuyện đã [Dm] qua?
Anh giờ [F] đây như là [Am] chim
Rã rời [Gm] cánh biết bay phương [Dm] trời nao?
Em giờ [Gm] đây như cành hoa
Trót tả [A7] tơi đón đưa ngọn gió [Dm] nào?
ĐK: Mình nào [F] ngờ, tình rơi như [C] lá rơi
Ngày tình [A] đầy, vòng tay ôm quá [F] lơi
Để giờ [A7] này một người khóc đêm [Dm] thâu
Một người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
2. Thế là [Dm] hết, nước trôi qua [A] cầu
Đã chìm [Gm] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê.
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu [A] đầu
Những lời [Gm] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Am] mưa
Khuất mù [Gm] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Gm] đây như rừng thu
Nắng lịm [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
(GIAN TẤU)
ĐK: Mình nào [F] ngờ, tình rơi như [C] lá rơi
Ngày tình [A] đầy, vòng tay ôm quá [F] lơi
Để giờ [A7] này một người khóc đêm [Dm] thâu
Một người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
2. Thế là [Dm] hết, nước trôi qua [A] cầu
Đã chìm [Gm] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê.
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu [A] đầu
Những lời [Gm] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Am] mưa
Khuất mù [Gm] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Gm] đây như rừng thu
Nắng lịm [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
*** Khóc mà [Dm] chi, yêu thương qua [A] rồi
Than mà [Gm] chi, có ngăn được xót [Dm] xa?
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên [A] người
Thương mà [Gm] chi..., nhắc [A7] chi chuyện... đã [Dm] qua...?
T
Tân minh06/02/2024 20:23
Cảm ơn kynguyen65 Quản trị viên của HAV nhiều ạ.
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium26/01/2024 09:31
Ca sĩ Trọng Bắc tone Em nhé @Tân minh
T
Tân minh25/01/2024 16:25
HAV cho mình biết tone của cả sĩ Trọng Bắc hát ck này . Please
T
Tân minh16/01/2024 23:28
Phiên intrepid cho mình hỏi ca sĩ Trọng Bắc hát bài này là tone gì ạ.
Thanks!
9r33np34c3⭐ Premium22/09/2023 17:59
"a giờ [Am] đây như rừng thu
Nắng liệng [B7] với chiếc lá vàng cuối [Em] mùa."
Nắm "lịm" mới đúng Ad ui. "lịm" là tắt ấy.
H
Hanh Le26/06/2021 11:41
theo toi Vu Khanh hat ton Ebm
N
nuafax29/04/2018 21:40
Thêm bản của Vũ Khanh với bản của Duy Quang đi ad
H
hieunguyen27vn21/06/2017 21:45
Khóc mà [Dm] chi, yêu thương qua rồi
Than mà [Edim] chi, có [A] ngăn được xót [Dm] xa
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên người
Thương mà [Edim] chi, nhắc [A7] chi chuyện đã [Dm] qua.
Anh giờ [F] đây như là [Cm] chim
Rã rời [Bb] cánh biết bay phương [Dm] trời nào
Em giờ [Gm] đây như cành [Edim] hoa
Trót tả [A7] tơi đón đưa ngọn gió [Dm] nào.
Mình nào [C] ngờ, tình rơi như [A7] lá rơi
Ngày tình đầy, vòng tay ôm quá [Bb] lơi
Để giờ [Edim] này một người khóc đêm [A] thâu
Một [Dm] người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
Thế là [Dm] hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm [Edim] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu đầu
Những lời [Em] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Cm] mưa
Khuất mù [Bb] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Eb] đây như rừng [E] thu
Nắng liệng [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
Cho người tình lỡ
Sáng tác: Hoàng Nguyên
Khóc mà [Dm] chi, yêu thương qua [A] rồi
Than mà [Gm] chi, có ngăn được xót [Dm] xa
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên [A] người
Thương mà [Gm] chi, nhắc [A7] chi chuyện đã [Dm] qua.
Anh giờ [F] đây như là [Am] chim
Rã rời [Gm] cánh biết bay phương [Dm] trời nào
Em giờ [Gm] đây như cành hoa
Trót tả [A7] tơi đón đưa ngọn gió [Dm] nào.
Mình nào [F] ngờ, tình rơi như [C] lá rơi
Ngày tình [A] đầy, vòng tay ôm quá [F] lơi
Để giờ [A7] này một người khóc đêm [Dm] thâu
Một người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
Thế là [Dm] hết, nước trôi qua [A] cầu
Đã chìm [Gm] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu [A] đầu
Những lời [Gm] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Am] mưa
Khuất mù [Gm] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Gm] đây như rừng thu
Nắng liệng [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
Khuất mù lối khiến NÊN tình đành lỡ"
=> "nên" chứ không phải "lên"
Than mà [Gm] chi, có ngăn được xót [Dm] xa?
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên [A] người
Thương mà [Gm] chi, nhắc [A7] chi chuyện đã [Dm] qua?
Anh giờ [F] đây như là [Am] chim
Rã rời [Gm] cánh biết bay phương [Dm] trời nao?
Em giờ [Gm] đây như cành hoa
Trót tả [A7] tơi đón đưa ngọn gió [Dm] nào?
ĐK: Mình nào [F] ngờ, tình rơi như [C] lá rơi
Ngày tình [A] đầy, vòng tay ôm quá [F] lơi
Để giờ [A7] này một người khóc đêm [Dm] thâu
Một người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
2. Thế là [Dm] hết, nước trôi qua [A] cầu
Đã chìm [Gm] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê.
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu [A] đầu
Những lời [Gm] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Am] mưa
Khuất mù [Gm] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Gm] đây như rừng thu
Nắng lịm [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
(GIAN TẤU)
ĐK: Mình nào [F] ngờ, tình rơi như [C] lá rơi
Ngày tình [A] đầy, vòng tay ôm quá [F] lơi
Để giờ [A7] này một người khóc đêm [Dm] thâu
Một người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
2. Thế là [Dm] hết, nước trôi qua [A] cầu
Đã chìm [Gm] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê.
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu [A] đầu
Những lời [Gm] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Am] mưa
Khuất mù [Gm] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Gm] đây như rừng thu
Nắng lịm [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.
*** Khóc mà [Dm] chi, yêu thương qua [A] rồi
Than mà [Gm] chi, có ngăn được xót [Dm] xa?
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên [A] người
Thương mà [Gm] chi..., nhắc [A7] chi chuyện... đã [Dm] qua...?
Thanks!
Nắng liệng [B7] với chiếc lá vàng cuối [Em] mùa."
Nắm "lịm" mới đúng Ad ui. "lịm" là tắt ấy.
Than mà [Edim] chi, có [A] ngăn được xót [Dm] xa
Tiếc mà [Dm] chi, những phút bên người
Thương mà [Edim] chi, nhắc [A7] chi chuyện đã [Dm] qua.
Anh giờ [F] đây như là [Cm] chim
Rã rời [Bb] cánh biết bay phương [Dm] trời nào
Em giờ [Gm] đây như cành [Edim] hoa
Trót tả [A7] tơi đón đưa ngọn gió [Dm] nào.
Mình nào [C] ngờ, tình rơi như [A7] lá rơi
Ngày tình đầy, vòng tay ôm quá [Bb] lơi
Để giờ [Edim] này một người khóc đêm [A] thâu
Một [Dm] người nén cơn [Gm] đau nghe [A7] mưa mà cúi [Dm] đầu.
Thế là [Dm] hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm [Edim] sâu những tháng ngày đắm [Dm] mê
Thôi đành [Dm] quên, những tiếng yêu đầu
Những lời [Em] yêu ấy [A7] nay đã quá [Dm] xa.
Nẻo đường [F] cũ giăng đầy [Cm] mưa
Khuất mù [Bb] lối khiến lên tình [Dm] đành lỡ
Ta giờ [Eb] đây như rừng [E] thu
Nắng liệng [A7] với chiếc lá vàng cuối [Dm] mùa.