Vòng hợp âm: [Em][Bm][C][D]
1. [Em] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Bm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [D] rơi.
2. [Em] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Bm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [C] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [D] rơi.
T-ĐK:
Thì ra là [Em] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Bm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [C] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [D] em đáng thương.
Đừng buông lời [Em] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Bm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [C] mi rối bời
Giữ tim em vài [D] giây cuối thôi.
ĐK:
Để em được ngã lưng lên một [Em] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Bm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [C] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[D] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một [Em] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Bm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [C] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [D] em trôi lênh đênh trong căn phòng, rồi lại rơi xuống trên [Em] sofa.
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium13/05/2024 07:52
Rồi nhé @Lient
L
Lient13/05/2024 00:26
Nhờ bạn add thêm giọng ca của Bùi Lan Hương vào bài này ... cám ơn bạn..
Q
QuangHuyy02/02/2024 21:40
Bài này chơi tông Em thì capo mấy ạ??
T
thegionhacsong30/06/2023 18:08
[INTRO] [Fm][Cm][C#][Eb]
[MAIN A] 1. [Fm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Cm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C#] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Eb] rơi.
2. [Fm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Cm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [C#] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Eb] rơi.
[INTRO 2]
Thì ra là [Fm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Cm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [C#] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Eb] em đáng thương.
[INTRO 3]
Đừng buông lời [Fm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Cm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [C#] mi rối bời
Giữ tim em vài [Eb] giây cuối thôi.
[MAIN B]
Để em được ngã lưng lên một [Fm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Cm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [C#] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa [Eb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một [Fm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Cm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [C#] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Eb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
rồi lại rơi xuống trên [Fm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [C#] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Eb] sofa.
[MAIN A] 1. [Fm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Cm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C#] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Eb] rơi.
2. [Fm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Cm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [C#] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Eb] rơi.
[MAIN C]
Thì ra là [Fm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Cm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [C#] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Eb] em đáng thương.
Đừng buông lời [Fm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Cm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [C#] mi rối bời
Giữ tim em vài [Eb] giây cuối thôi.
[INTRO 3]
Để em được ngã lưng lên một [Fm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Cm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [C#] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa [Eb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
[MAIN D]
Người ơi hãy nói em nghe một [Fm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Cm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [C#] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Eb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
rồi lại rơi xuống trên [Fm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [C#] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Eb] sofa.
[ENDING] [Fm][Cm][C#][Eb] [Fm][Cm][C#][Eb]
T
thegionhacsong30/06/2023 17:47
INTRO 1 : [Cm] - [Gm] - [Ab] - [Bb]
MAIN A: 1. [Cm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Gm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [Ab] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Bb] rơi.
[Cm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Gm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [Ab] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Bb] rơi.
INTRO 2: Thì ra là [Cm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Gm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [Ab] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Bb] em đáng thương.
MAIN A:: Đừng buông lời [Cm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Gm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [Ab] mi rối bời
Giữ tim em vài [Bb] giây cuối thôi.
ĐK:
MAIN B: Để em được ngã lưng lên một [Cm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Gm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [Ab] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa [Bb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
MAIN C: Người ơi hãy nói em nghe một [Cm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Gm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [Ab] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Bb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
Rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
INTRO 1 [GIANG TAU] : [Cm] - [Gm] - [Ab] - [Bb]
MAIN B: 1. [Cm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Gm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [Ab] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Bb] rơi. BREAK:
2. [Cm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Gm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [Ab] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Bb] rơi.
INTRO 3: Thì ra là [Cm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Gm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [Ab] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Bb] em đáng thương.
Đừng buông lời [Cm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Gm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [Ab] mi rối bời
Giữ tim em vài [Bb] giây cuối thôi.
ĐK:
MAIN D: Để em được ngã lưng lên một [Cm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Gm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [Ab] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa [Bb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một [Cm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Gm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [Ab] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Bb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa. : - [Gm] –
(rồi lại rơi xuống trên sofa.) [Ab] - [Bb] BREAK:
MAIN D: Để em được ngã lưng lên một [Cm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Gm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [Ab] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa [Bb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy. BREAK:
Người ơi hãy nói em nghe một [Cm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Gm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [Ab] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Bb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
ENDING 2
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Gm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Ab] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
H
Hoangnguyen03/06/2023 08:29
Bài này điệu gì ad
Cô đơn trên sofa
Sáng tác: Tăng Duy Tân
Vòng hợp âm: [Em][Bm][C][D]
1. [Em] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Bm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [D] rơi.
2. [Em] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Bm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [C] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [D] rơi.
T-ĐK:
Thì ra là [Em] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Bm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [C] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [D] em đáng thương.
Đừng buông lời [Em] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Bm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [C] mi rối bời
Giữ tim em vài [D] giây cuối thôi.
ĐK:
Để em được ngã lưng lên một [Em] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Bm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [C] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[D] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một [Em] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Bm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [C] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [D] em trôi lênh đênh trong căn phòng, rồi lại rơi xuống trên [Em] sofa.
[MAIN A] 1. [Fm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Cm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C#] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Eb] rơi.
2. [Fm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Cm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [C#] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Eb] rơi.
[INTRO 2]
Thì ra là [Fm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Cm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [C#] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Eb] em đáng thương.
[INTRO 3]
Đừng buông lời [Fm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Cm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [C#] mi rối bời
Giữ tim em vài [Eb] giây cuối thôi.
[MAIN B]
Để em được ngã lưng lên một [Fm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Cm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [C#] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[Eb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một [Fm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Cm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [C#] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Eb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
rồi lại rơi xuống trên [Fm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [C#] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Eb] sofa.
[MAIN A] 1. [Fm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Cm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [C#] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Eb] rơi.
2. [Fm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Cm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [C#] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Eb] rơi.
[MAIN C]
Thì ra là [Fm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Cm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [C#] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Eb] em đáng thương.
Đừng buông lời [Fm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Cm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [C#] mi rối bời
Giữ tim em vài [Eb] giây cuối thôi.
[INTRO 3]
Để em được ngã lưng lên một [Fm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Cm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [C#] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[Eb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
[MAIN D]
Người ơi hãy nói em nghe một [Fm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Cm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [C#] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Eb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
rồi lại rơi xuống trên [Fm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [C#] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Eb] sofa.
[ENDING] [Fm] [Cm] [C#] [Eb]
[Fm] [Cm] [C#] [Eb]
MAIN A: 1. [Cm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Gm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [Ab] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Bb] rơi.
[Cm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Gm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [Ab] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Bb] rơi.
INTRO 2: Thì ra là [Cm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Gm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [Ab] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Bb] em đáng thương.
MAIN A:: Đừng buông lời [Cm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Gm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [Ab] mi rối bời
Giữ tim em vài [Bb] giây cuối thôi.
ĐK:
MAIN B: Để em được ngã lưng lên một [Cm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Gm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [Ab] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[Bb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
MAIN C: Người ơi hãy nói em nghe một [Cm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Gm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [Ab] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Bb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
Rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
INTRO 1 [GIANG TAU] : [Cm] - [Gm] - [Ab] - [Bb]
MAIN B: 1. [Cm] Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối [Gm] em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn [Ab] phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp [Bb] rơi. BREAK:
2. [Cm] Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải [Gm] anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho [Ab] thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt [Bb] rơi.
INTRO 3: Thì ra là [Cm] thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn [Gm] trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì [Ab] anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình [Bb] em đáng thương.
Đừng buông lời [Cm] hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến [Gm] em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng [Ab] mi rối bời
Giữ tim em vài [Bb] giây cuối thôi.
ĐK:
MAIN D: Để em được ngã lưng lên một [Cm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Gm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [Ab] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[Bb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một [Cm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Gm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [Ab] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Bb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa. : - [Gm] –
(rồi lại rơi xuống trên sofa.) [Ab] - [Bb] BREAK:
MAIN D: Để em được ngã lưng lên một [Cm] chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình [Gm] đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như [Ab] một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
[Bb] Cho em thôi miệt mài nghĩ suy. BREAK:
Người ơi hãy nói em nghe một [Cm] lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu [Gm] trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành [Ab] giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn [Bb] em trôi lênh đênh trong căn phòng,
ENDING 2
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Gm] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Ab] sofa.
rồi lại rơi xuống trên [Cm] sofa.