1. [Am] Chất chứa đã quá nhiều, càng [Em] nói càng không ai hiểu
[F] Khóc với những buổi chiều khi [C] đang lái xe
[F] Cái bản tính cam chịu đã [Em7] ăn vào máu khi yêu
Thật [Dm7] sự thời gian lấy [Em7] đi tất cả trừ [Am] anh.
T-ĐK:
[F] Ánh hoàng hôn dần chôn hồn anh trên phố
Kèm [G] bao nghĩ suy lòng anh tựa như sóng vỗ
Em còn [Em7] ở đây không, anh cảm thấy mênh mông nỗi [Am] nhớ
[F] Yên đằng sau vẫn tiếng nói quen nhìn [Em7] gương của xe tưởng tượng dáng [Am] em
Chạy xe [Dm7] với kỷ niệm giờ đã nhuộm màu trắng [E7] đen.
ĐK:
[F] Có những ngày thành phố chìm trong khúc [Em7] ca nhớ em vô vọng
[Dm7] Tưởng rằng mình chịu [G] được nào ngờ không [C] dễ
Ta [F] đã chụp hình thật nhiều để luôn sống [Em7] trong khoảng không gian đẹp
Và còn để [Dm7] anh nhìn em ở [Em7] mãi trong tim của [Am] anh
Tình [Dm7] anh biển cả, em [Em7] mãi là bầu trời [Am] xanh.
2. [Am] Gửi tin nhắn hằng đêm, dặn dò [Em] em là không được quên
[F] Anh đã đi làm thêm vì [C] không còn em cạnh bên
Anh [F] cố làm anh bận hơn để [Em7] thắng nỗi nhớ từng cơn
Hằn [Dm7] in vào sâu tất [Em7] cả giác quan của [Am] anh.
T-ĐK:
[F] Ánh hoàng hôn dần chôn hồn anh trên phố
Kèm [G] bao nghĩ suy lòng anh tựa như sóng vỗ
Em còn [Em7] ở đây không, anh cảm thấy mênh mông nỗi [Am] nhớ
[F] Yên đằng sau vẫn tiếng nói quen nhìn [Em7] gương của xe tưởng tượng dáng [Am] em
Chạy xe [Dm7] với kỷ niệm giờ đã nhuộm màu trắng [E7] đen.
ĐK:
[F] Có những ngày thành phố chìm trong khúc [Em7] ca nhớ em vô vọng
[Dm7] Tưởng rằng mình chịu [G] được nào ngờ không [C] dễ
Ta [F] đã chụp hình thật nhiều để luôn sống [Em7] trong khoảng không gian đẹp
Và còn để [Dm7] anh nhìn em ở [Em7] mãi trong tim của [Am] anh.
* [Am] Sao đàn ông giữ buồn bên trong?
Có thể nào bình thường khóc không?
Anh đã [Dm7] cố, anh đã [Em] cố, anh đã [F] cố [G] gắng bằng [C] lòng
[F] Em giờ đã trở thành bông hoa
[Em7] Hay loại chim nào đó bay khắp chân trời
Tình [Dm7] anh biển cả, em [Em7] mãi trong tim của [Am] anh.
Tình [Dm7] anh biển cả, em [Em7] mãi trong tim của [Am] anh.
1. [Am] Chất chứa đã quá nhiều, càng [Em] nói càng không ai hiểu
[F] Khóc với những buổi chiều khi [C] đang lái xe
[F] Cái bản tính cam chịu đã [Em7] ăn vào máu khi yêu
Thật [Dm7] sự thời gian lấy [Em7] đi tất cả trừ [Am] anh.
T-ĐK:
[F] Ánh hoàng hôn dần chôn hồn anh trên phố
Kèm [G] bao nghĩ suy lòng anh tựa như sóng vỗ
Em còn [Em7] ở đây không, anh cảm thấy mênh mông nỗi [Am] nhớ
[F] Yên đằng sau vẫn tiếng nói quen nhìn [Em7] gương của xe tưởng tượng dáng [Am] em
Chạy xe [Dm7] với kỷ niệm giờ đã nhuộm màu trắng [E7] đen.
ĐK:
[F] Có những ngày thành phố chìm trong khúc [Em7] ca nhớ em vô vọng
[Dm7] Tưởng rằng mình chịu [G] được nào ngờ không [C] dễ
Ta [F] đã chụp hình thật nhiều để luôn sống [Em7] trong khoảng không gian đẹp
Và còn để [Dm7] anh nhìn em ở [Em7] mãi trong tim của [Am] anh
Tình [Dm7] anh biển cả, em [Em7] mãi là bầu trời [Am] xanh.
2. [Am] Gửi tin nhắn hằng đêm, dặn dò [Em] em là không được quên
[F] Anh đã đi làm thêm vì [C] không còn em cạnh bên
Anh [F] cố làm anh bận hơn để [Em7] thắng nỗi nhớ từng cơn
Hằn [Dm7] in vào sâu tất [Em7] cả giác quan của [Am] anh.
T-ĐK:
[F] Ánh hoàng hôn dần chôn hồn anh trên phố
Kèm [G] bao nghĩ suy lòng anh tựa như sóng vỗ
Em còn [Em7] ở đây không, anh cảm thấy mênh mông nỗi [Am] nhớ
[F] Yên đằng sau vẫn tiếng nói quen nhìn [Em7] gương của xe tưởng tượng dáng [Am] em
Chạy xe [Dm7] với kỷ niệm giờ đã nhuộm màu trắng [E7] đen.
ĐK:
[F] Có những ngày thành phố chìm trong khúc [Em7] ca nhớ em vô vọng
[Dm7] Tưởng rằng mình chịu [G] được nào ngờ không [C] dễ
Ta [F] đã chụp hình thật nhiều để luôn sống [Em7] trong khoảng không gian đẹp
Và còn để [Dm7] anh nhìn em ở [Em7] mãi trong tim của [Am] anh.
* [Am] Sao đàn ông giữ buồn bên trong?
Có thể nào bình thường khóc không?
Anh đã [Dm7] cố, anh đã [Em] cố, anh đã [F] cố [G] gắng bằng [C] lòng
[F] Em giờ đã trở thành bông hoa
[Em7] Hay loại chim nào đó bay khắp chân trời
Tình [Dm7] anh biển cả, em [Em7] mãi trong tim của [Am] anh.
Tình [Dm7] anh biển cả, em [Em7] mãi trong tim của [Am] anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!