Intro: [Dm][Gm]-[Dm][A7]-[Dm][Gm]-[A7][Dm][Dm] Đàn bà, họ là đất, họ là trời
Không men cay mà đàn ông vẫn say cả [Gm] đời
[A7] Có những điều chẳng ai hiểu nổi
Một ánh mắt thôi cũng đủ đổi cuộc [Dm] chơi
Đàn bà mang tiếng xưa [Dm] nay
Nói không là có, nói ngày thành [Gm] đêm
Ta lang thang qua bao [A7] nhiêu cuộc rượu
Cuối cùng vẫn nhớ hơi ấm [Dm] bên thềm
Có lúc giông [Dm] tố, có lúc dịu [F] dàng
Có lúc như [C] lửa cháy ngang tim [F] mình
Nhưng [Gm] đời đàn ông qua bao năm [A7] tháng
Thiếu đàn bà chắc chỉ còn lặng [Dm] thinh
Đàn [Dm] bà là hơi thở giữa cuộc đời chật [Gm] chội
Đàn [C] bà là nơi nam nhi quay về sau nổi [F] trôi
[Dm] Dẫu đúng hay sai vẫn khiến tim này mềm đi như [Gm] khói
Muốn [A7] nhà hạnh phúc ấm êm, nam nhi vẫn phải sống bên [Dm] đàn bà
[Dm][Gm][A7][Dm][Dm] Người đàn ông tưởng mình ngang tàng
Ra ngoài thiên hạ nói toàn chuyện lớn [Gm] lao
Nhưng khi đêm về căn phòng [A7] tối
Vẫn cần một người hỏi “uống thêm [Dm] không?”
Có người đàn bà đi qua [Dm] đời
Như cơn mưa muộn rửa sạch [Gm] tháng năm
Có người chỉ im lặng ngồi [A7] đó
Mà đủ làm ta thấy mình yên [Dm] tâm
[Dm] Tình yêu đâu phải lúc nào cũng [Gm] đẹp
[C] Có những lần đắng hơn ly [F] rượu cay
[Dm] Nhưng sau hết mọi vui buồn được [Gm] mất
Ta [A7] hiểu đời này không thể thiếu đàn [Dm] bà
Đàn [Dm] bà họ là đất, họ là [Gm] trời
[C] Không là rượu mà làm ta say suốt [F] đời
Đàn [Dm] bà mang yêu thương trong ngàn điều [Gm] khó nói
[A7] Dẫu thời gian bạc hết vai người, ta vẫn cần hơi ấm [Dm] đàn bà
[Dm][Gm] Đàn [A7] ông đi hết cuộc đời rồi cũng hiểu “Đàn bà là [Dm] nhà.”
Intro: [Dm][Gm]-[Dm][A7]-[Dm][Gm]-[A7][Dm][Dm] Đàn bà, họ là đất, họ là trời
Không men cay mà đàn ông vẫn say cả [Gm] đời
[A7] Có những điều chẳng ai hiểu nổi
Một ánh mắt thôi cũng đủ đổi cuộc [Dm] chơi
Đàn bà mang tiếng xưa [Dm] nay
Nói không là có, nói ngày thành [Gm] đêm
Ta lang thang qua bao [A7] nhiêu cuộc rượu
Cuối cùng vẫn nhớ hơi ấm [Dm] bên thềm
Có lúc giông [Dm] tố, có lúc dịu [F] dàng
Có lúc như [C] lửa cháy ngang tim [F] mình
Nhưng [Gm] đời đàn ông qua bao năm [A7] tháng
Thiếu đàn bà chắc chỉ còn lặng [Dm] thinh
Đàn [Dm] bà là hơi thở giữa cuộc đời chật [Gm] chội
Đàn [C] bà là nơi nam nhi quay về sau nổi [F] trôi
[Dm] Dẫu đúng hay sai vẫn khiến tim này mềm đi như [Gm] khói
Muốn [A7] nhà hạnh phúc ấm êm, nam nhi vẫn phải sống bên [Dm] đàn bà
[Dm][Gm][A7][Dm][Dm] Người đàn ông tưởng mình ngang tàng
Ra ngoài thiên hạ nói toàn chuyện lớn [Gm] lao
Nhưng khi đêm về căn phòng [A7] tối
Vẫn cần một người hỏi “uống thêm [Dm] không?”
Có người đàn bà đi qua [Dm] đời
Như cơn mưa muộn rửa sạch [Gm] tháng năm
Có người chỉ im lặng ngồi [A7] đó
Mà đủ làm ta thấy mình yên [Dm] tâm
[Dm] Tình yêu đâu phải lúc nào cũng [Gm] đẹp
[C] Có những lần đắng hơn ly [F] rượu cay
[Dm] Nhưng sau hết mọi vui buồn được [Gm] mất
Ta [A7] hiểu đời này không thể thiếu đàn [Dm] bà
Đàn [Dm] bà họ là đất, họ là [Gm] trời
[C] Không là rượu mà làm ta say suốt [F] đời
Đàn [Dm] bà mang yêu thương trong ngàn điều [Gm] khó nói
[A7] Dẫu thời gian bạc hết vai người, ta vẫn cần hơi ấm [Dm] đàn bà
[Dm][Gm] Đàn [A7] ông đi hết cuộc đời rồi cũng hiểu “Đàn bà là [Dm] nhà.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!