1. [Am] Người và [C] tôi không có [F] chung dòng sông nước [E7] trong xanh.
[Am] Không có [Dm] chung, những con đường [G] làng loanh quanh, [C] rợp bóng tre [E7] xanh.
[Am] Người và [C] tôi, không biết [F] chưa quen, nhưng cùng màu [E7] da, [Am] chung tiếng quê [Dm] hương
cùng niềm [G] đau, từ mùa chinh [E7] chiến qua những xót xa còn in [Am] dấu.
2. [Am] Người lặng [C] im, đôi mắt [F] sâu còn thao thức [E7] đêm thâu
[Am] Nghe nhớ [Dm] nhung, vẫn chưa nhạt [G] màu trong tim, [C] hình bóng xa [E7] xăm.
[Am] Kìa biển [C] xanh, con sóng [F] xôn xao, thét gào tình [E7] đau [Am] Chôn kín nơi [Dm] nào,
người và [G] tôi nhìn về quê [E7] cũ xa trong khói [Am] sương chạnh lòng.
ĐK.
[Dm] Nghìn trùng xa [G] cách, trong tiếng gió [C] đêm còn tiếng thì [Am] thầm.
[E7] Đường về xa lắm, vẫn có những đêm thở [Am] than một mình.
[Dm] Người và tôi đi dưới bóng tử [C] sinh buồn, [F] nhọc nhằn cô đơn giá buốt trong [E7] tâm hồn.
[Am] Nào ai có [Dm] biết, nước mắt bao [G] lần rơi xuống, xác xơ mùa [C] đông. [E7]
3. [Am] Này người [C] ơi, khi nắng [F] lên, có về đến quê [E7] hương,
[Am] Xin hãy thăm [Dm] giùm tôi, [G] những khu vườn thênh [C] thang, rộn bước thanh [E7] xuân.
[Am] Rồi về [C] thăm, bia đá [F] ven sông, thắp một ngọn [E7] hương, [Am] cho khói bay [Dm] lên,
trên mộ [G] vàng, một nhành hoa [E7] héo hon thôi ngóng trông mỏi [Am] mòn.
Đi thăm giùm tôi
Sáng tác: Phạm Chinh Đông
1. [Am] Người và [C] tôi không có [F] chung dòng sông nước [E7] trong xanh.
[Am] Không có [Dm] chung, những con đường [G] làng loanh quanh, [C] rợp bóng tre [E7] xanh.
[Am] Người và [C] tôi, không biết [F] chưa quen, nhưng cùng màu [E7] da, [Am] chung tiếng quê [Dm] hương
cùng niềm [G] đau, từ mùa chinh [E7] chiến qua những xót xa còn in [Am] dấu.
2. [Am] Người lặng [C] im, đôi mắt [F] sâu còn thao thức [E7] đêm thâu
[Am] Nghe nhớ [Dm] nhung, vẫn chưa nhạt [G] màu trong tim, [C] hình bóng xa [E7] xăm.
[Am] Kìa biển [C] xanh, con sóng [F] xôn xao, thét gào tình [E7] đau [Am] Chôn kín nơi [Dm] nào,
người và [G] tôi nhìn về quê [E7] cũ xa trong khói [Am] sương chạnh lòng.
ĐK.
[Dm] Nghìn trùng xa [G] cách, trong tiếng gió [C] đêm còn tiếng thì [Am] thầm.
[E7] Đường về xa lắm, vẫn có những đêm thở [Am] than một mình.
[Dm] Người và tôi đi dưới bóng tử [C] sinh buồn, [F] nhọc nhằn cô đơn giá buốt trong [E7] tâm hồn.
[Am] Nào ai có [Dm] biết, nước mắt bao [G] lần rơi xuống, xác xơ mùa [C] đông. [E7]
3. [Am] Này người [C] ơi, khi nắng [F] lên, có về đến quê [E7] hương,
[Am] Xin hãy thăm [Dm] giùm tôi, [G] những khu vườn thênh [C] thang, rộn bước thanh [E7] xuân.
[Am] Rồi về [C] thăm, bia đá [F] ven sông, thắp một ngọn [E7] hương, [Am] cho khói bay [Dm] lên,
trên mộ [G] vàng, một nhành hoa [E7] héo hon thôi ngóng trông mỏi [Am] mòn.
Gửi bình luận