1. Từ xa tôi về [Am] phép [Dm] hai mươi bốn [Am] giờ
Tìm người thương trong người thương
Chân nghe [F] quen từng viên [G] sỏi đường [C] nhà
Chiều [Dm] nghiêng nghiêng nắng [Am] đổ
Và người yêu đứng [F] chờ ngoài đầu ngõ bao [C] giờ. [E7]
2. Cửa tâm tư là [Am] mắt [Dm] nên khi đối [Am] mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Lời [Dm] yêu khi muốn [Am] ngỏ
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am] tay.
ĐK: Bốn giờ [F] đi dài thêm bốn giờ [Am] về
Thời gian còn [C] lại anh cho em tất cả em [Am] ơi
Ta đưa [Dm] ta đến vùng tuyệt [Am] vời
Ðêm lạc [G] loài giấc [Am] ngủ mồ [C] côi. [E7]
3. Người đi chưa đợi [Am] sáng
[Dm] Ðưa nhau cuối [Dm] đường sợ làm đêm vui rủ xuống
Thương quê [F] hương và bé [G] nhỏ tình [C] này
Còn [Dm] trong đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mười sáu [E7] giờ bỏ trời đất bơ [Am] vơ.
1. Từ xa tôi về [Am] phép, hai [Dm] mươi bốn [Am] giờ
Tìm người thương, trông người thương.
Chân nghe [F] quen từng viên [G] sỏi đường [C] nhà
Chiều [Dm] nghiêng nghiêng nắng [Am] đổ
Và người yêu đứng [F] chờ ngoài đầu ngõ bao [C] giờ. [E7]
2. Cửa tâm tư là [Am] mắt, nên [Dm] khi đối [Am] mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất.
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Mùa [Dm] yêu khi muốn [Am] ngỏ,
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am] tay.
ĐK: Bốn giờ [F] đi dài thêm bốn giờ [Am] về
Thời gian còn [C] lại anh cho em tất cả em [Am] ơi.
Ta đưa [Dm] ta đến vùng tuyệt [Am] vời.
Ðêm lạc [G] loài giấc [Am] ngủ mồ [C] côi. [E7]
3. Người đi chưa đợi [Am] sáng
Đưa [Dm] nhau cuối [Dm] đường sợ làm đêm vui rủ xuống.
Thương quê [F] hương về bé [G] nhỏ tình [C] này
Ngẩng [Dm] trông đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mươi sáu [E7] giờ bỏ trời đất bơ [Am] vơ.
(GIAN TẤU)
2. Cửa tâm tư là [Am] mắt, nên [Dm] khi đối [Am] mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất.
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Mùa [Dm] yêu khi muốn [Am] ngỏ,
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am] tay.
ĐK: Bốn giờ [F] đi dài thêm bốn giờ [Am] về
Thời gian còn [C] lại anh cho em tất cả em [Am] ơi.
Ta đưa [Dm] ta đến vùng tuyệt [Am] vời.
Ðêm lạc [G] loài giấc [Am] ngủ mồ [C] côi. [E7]
3. Người đi chưa đợi [Am] sáng
Đưa [Dm] nhau cuối [Dm] đường sợ làm đêm vui rủ xuống.
Thương quê [F] hương về bé [G] nhỏ tình [C] này
Ngẩng [Dm] trông đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mươi sáu [E7] giờ bỏ trời đất bơ [Am] vơ.
*** Thương quê [F] hương về bé [G] nhỏ tình [C] này
Ngẩng [Dm] trông đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mươi sáu [E7] giờ bỏ trời đất... bơ.. [Am] vơ....
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium26/06/2023 21:38
Huỳnh Phi Tiễn hát tone Cm nhé @Nguyễn Bá Tùng
N
Nguyễn Bá Tùng26/06/2023 11:44
Bài này anh Huỳnh Phi Tiễn hát tone gì vậy ạ
H
Huỳnh Anh07/03/2020 22:59
Câu đó là đoạn trước điệp khúc
"Đưa ta đi về nguyên thủy loài người
Mùa yêu khi muốn ngỏ, vịng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay"
Còn câu kia là kết "ngừng trông đôi mắt đỏ..."
Hoặc ngẩng, hoặc ngầng.
D
Dung06/03/2020 20:48
Đoạn 2 lời đúng phải là:
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Ngực [Dm] trong đôi mắt [Am] đỏ
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am]tay.
intrepid
Quản trị viên
⭐ Premium14/03/2018 19:32
Quang Lập hát tone Bm nhé.
H
Hiep14/03/2018 18:19
Quang lập hát tone gi ad ?
Hai mươi bốn giờ phép (24 giờ phép)
Sáng tác: Trúc Phương
1. Từ xa tôi về [Am] phép [Dm] hai mươi bốn [Am] giờ
Tìm người thương trong người thương
Chân nghe [F] quen từng viên [G] sỏi đường [C] nhà
Chiều [Dm] nghiêng nghiêng nắng [Am] đổ
Và người yêu đứng [F] chờ ngoài đầu ngõ bao [C] giờ. [E7]
2. Cửa tâm tư là [Am] mắt [Dm] nên khi đối [Am] mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Lời [Dm] yêu khi muốn [Am] ngỏ
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am] tay.
ĐK: Bốn giờ [F] đi dài thêm bốn giờ [Am] về
Thời gian còn [C] lại anh cho em tất cả em [Am] ơi
Ta đưa [Dm] ta đến vùng tuyệt [Am] vời
Ðêm lạc [G] loài giấc [Am] ngủ mồ [C] côi. [E7]
3. Người đi chưa đợi [Am] sáng
[Dm] Ðưa nhau cuối [Dm] đường sợ làm đêm vui rủ xuống
Thương quê [F] hương và bé [G] nhỏ tình [C] này
Còn [Dm] trong đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mười sáu [E7] giờ bỏ trời đất bơ [Am] vơ.
Tìm người thương, trông người thương.
Chân nghe [F] quen từng viên [G] sỏi đường [C] nhà
Chiều [Dm] nghiêng nghiêng nắng [Am] đổ
Và người yêu đứng [F] chờ ngoài đầu ngõ bao [C] giờ. [E7]
2. Cửa tâm tư là [Am] mắt, nên [Dm] khi đối [Am] mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất.
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Mùa [Dm] yêu khi muốn [Am] ngỏ,
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am] tay.
ĐK: Bốn giờ [F] đi dài thêm bốn giờ [Am] về
Thời gian còn [C] lại anh cho em tất cả em [Am] ơi.
Ta đưa [Dm] ta đến vùng tuyệt [Am] vời.
Ðêm lạc [G] loài giấc [Am] ngủ mồ [C] côi. [E7]
3. Người đi chưa đợi [Am] sáng
Đưa [Dm] nhau cuối [Dm] đường sợ làm đêm vui rủ xuống.
Thương quê [F] hương về bé [G] nhỏ tình [C] này
Ngẩng [Dm] trông đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mươi sáu [E7] giờ bỏ trời đất bơ [Am] vơ.
(GIAN TẤU)
2. Cửa tâm tư là [Am] mắt, nên [Dm] khi đối [Am] mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất.
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Mùa [Dm] yêu khi muốn [Am] ngỏ,
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am] tay.
ĐK: Bốn giờ [F] đi dài thêm bốn giờ [Am] về
Thời gian còn [C] lại anh cho em tất cả em [Am] ơi.
Ta đưa [Dm] ta đến vùng tuyệt [Am] vời.
Ðêm lạc [G] loài giấc [Am] ngủ mồ [C] côi. [E7]
3. Người đi chưa đợi [Am] sáng
Đưa [Dm] nhau cuối [Dm] đường sợ làm đêm vui rủ xuống.
Thương quê [F] hương về bé [G] nhỏ tình [C] này
Ngẩng [Dm] trông đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mươi sáu [E7] giờ bỏ trời đất bơ [Am] vơ.
*** Thương quê [F] hương về bé [G] nhỏ tình [C] này
Ngẩng [Dm] trông đôi mắt [Am] đỏ
Vì mình mươi sáu [E7] giờ bỏ trời đất... bơ.. [Am] vơ....
"Đưa ta đi về nguyên thủy loài người
Mùa yêu khi muốn ngỏ, vịng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay"
Còn câu kia là kết "ngừng trông đôi mắt đỏ..."
Hoặc ngẩng, hoặc ngầng.
Ðưa ta [F] đi về nguyên [G] thủy loài [C] người
Ngực [Dm] trong đôi mắt [Am] đỏ
Vụng về ngôn ngữ [E7] tình làm bằng dấu đôi [Am]tay.