Một chiều thu [C] trước khi nắng chiều nhuộm vàng [Em] tóc ai
Khi hoàng hôn [Am] tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên [Dm] bước đi
Vuốt tóc người [F] yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhật cánh ti- [Am] gôn anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Anh [G7] sợ tình [Am] ta cũng vỡ [Dm] thôi [G7]
Để người em [C] gái xanh tuổi đời một lần [Em] vấn vương
Đâu ngờ giông [Am] tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi [Dm] trót thương
Có biết gì [F] đâu khi nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn em bảo tình yêu trong [Em] trắng
Muôn [G7] đời vạn [Dm] kiếp không biến [C] duyên
Rồi một người [Em] ra đi bên cát lạ ánh trăng [F] sầu
Để một người cô [Dm] đơn ôm mối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và từng [C] thu qua, thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa
Rồi một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] mang thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi có nghe trái [G7] sầu đang [C] rụng rơi [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình căm [Am] nín cho buồn lên tiếng những đêm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] ưa anh nhìn đường xa vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu ... Tình [Dm] xưa nào thấy [C] đâu
Một mùa thu [C] trước khi nắng chiều nhuộm vàng [Em] tóc ai
Khi hoàng hôn [Am] tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên [Dm] bước đi
Vuốt tóc người [F] yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Anh [G7] sợ tình [Am] ta cũng vỡ [Dm] thôi [G7]
Để người em [C] gái xanh tuổi đời một lần [Em] vấn vương
Đâu ngờ giông [Am] tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi [Dm] trót thương
Có biết gì [F] đâu khi còn đường trăng chung bóng
Và sắc ti- [Am] gôn kia ngỡ màu yêu trong [Em] trắng
Muôn [G7] đời vạn [Dm] kiếp không biến [C] suy.
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bến cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Thôi đành vĩnh [G7] biệt nhau [C] từ đây [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những đêm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
(GIAN TẤU)
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bến cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Có nghe trái [G7] sầu đang [C] rụng rơi [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những đêm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh thở dài như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
* Và tình yêu đầu... ngàn thu... chôn sâu...
H
hungphamdoan01/09/2023 21:58
Một mùa thu [C] trước khi nắng chiều nhuộm vàng [Em] tóc ai
Khi hoàng hôn [Am] tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên [Dm] bước đi
Vuốt tóc người [F] yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Anh [G7] sợ tình [Am] ta cũng vỡ [Dm] thôi [G7]
Để người em [C] gái xanh tuổi đời một lần [Em] vấn vương
Đâu ngờ giông [Am] tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi [Dm] trót thương
Có biết gì [F] đâu khi còn đường trăng chung bóng
Và sắc ti- [Am] gôn kia ngỡ màu yêu trong [Em] trắng
Muôn [G7] đời vạn [Dm] kiếp không biến [C] suy.
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bên cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Thôi đành vĩnh [G7] biệt nhau [C] từ đây [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những dặm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
(GIAN TẤU)
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bên cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Có nghe trái [G7] sầu đang [C] rụng rơi [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những dặm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh thở dài như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
* Và tình yêu đầu... ngàn thu... chôn sâu...
C
chumi17/03/2017 12:02
Bài này cũng còn 1 đoạn lời cuối nữa, mong ad bổ sung thêm
C
chumi17/03/2017 12:02
Bài này cũng còn 1 đoạn lời cuối nữa, mong ad bổ sung thêm
Một chiều thu [C] trước khi nắng chiều nhuộm vàng [Em] tóc ai
Khi hoàng hôn [Am] tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên [Dm] bước đi
Vuốt tóc người [F] yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhật cánh ti- [Am] gôn anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Anh [G7] sợ tình [Am] ta cũng vỡ [Dm] thôi [G7]
Để người em [C] gái xanh tuổi đời một lần [Em] vấn vương
Đâu ngờ giông [Am] tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi [Dm] trót thương
Có biết gì [F] đâu khi nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn em bảo tình yêu trong [Em] trắng
Muôn [G7] đời vạn [Dm] kiếp không biến [C] duyên
Rồi một người [Em] ra đi bên cát lạ ánh trăng [F] sầu
Để một người cô [Dm] đơn ôm mối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và từng [C] thu qua, thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa
Rồi một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] mang thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi có nghe trái [G7] sầu đang [C] rụng rơi [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình căm [Am] nín cho buồn lên tiếng những đêm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] ưa anh nhìn đường xa vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu ... Tình [Dm] xưa nào thấy [C] đâu
Khi hoàng hôn [Am] tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên [Dm] bước đi
Vuốt tóc người [F] yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Anh [G7] sợ tình [Am] ta cũng vỡ [Dm] thôi [G7]
Để người em [C] gái xanh tuổi đời một lần [Em] vấn vương
Đâu ngờ giông [Am] tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi [Dm] trót thương
Có biết gì [F] đâu khi còn đường trăng chung bóng
Và sắc ti- [Am] gôn kia ngỡ màu yêu trong [Em] trắng
Muôn [G7] đời vạn [Dm] kiếp không biến [C] suy.
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bến cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Thôi đành vĩnh [G7] biệt nhau [C] từ đây [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những đêm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
(GIAN TẤU)
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bến cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Có nghe trái [G7] sầu đang [C] rụng rơi [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những đêm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh thở dài như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
* Và tình yêu đầu... ngàn thu... chôn sâu...
Khi hoàng hôn [Am] tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên [Dm] bước đi
Vuốt tóc người [F] yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Anh [G7] sợ tình [Am] ta cũng vỡ [Dm] thôi [G7]
Để người em [C] gái xanh tuổi đời một lần [Em] vấn vương
Đâu ngờ giông [Am] tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi [Dm] trót thương
Có biết gì [F] đâu khi còn đường trăng chung bóng
Và sắc ti- [Am] gôn kia ngỡ màu yêu trong [Em] trắng
Muôn [G7] đời vạn [Dm] kiếp không biến [C] suy.
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bên cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Thôi đành vĩnh [G7] biệt nhau [C] từ đây [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những dặm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh bảo rằng như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
(GIAN TẤU)
ĐK:
Rồi một người [Em] ra đi bên cát lạ trách trăng [F] sầu
Và một người cô [Dm] đơn ôm gối lẻ khóc duyên [G7] đầu
Rồi [Dm] thu qua, và [C] thu qua
Thu [F] nào mình hẹn hò thu [C] nào xa?
Vào một mùa thu [F] sau, con đò tách bến sang [Em] ngang
Mà đường dài miên [C] man thu còn dấu bước anh [F] sang
Vườn [Em] Thanh ơi, người [Dm] xưa ơi
Có nghe trái [G7] sầu đang [C] rụng rơi [G7]
Rồi từng thu [C] chết, thu chán chường tìm lại [Em] xứ Thanh
Khi tình câm [Am] nín cho buồn lên tiếng những dặm trường ngỡ [Dm] bước anh
Nhớ lúc hẹn [F] xưa anh nhìn đường xa vắng
Nhặt cánh ti- [Am] gôn, anh thở dài như tim [Em] vỡ
Khi [G7] hiểu tình [Dm] xưa còn thấy [C] đâu.
* Và tình yêu đầu... ngàn thu... chôn sâu...