1. [C] Em bước qua đời [D] anh như cơn mưa [Em] đêm
[C] Dịu dàng trên [D] môi nhưng lạnh sâu con [G] tim
[C] Ánh mắt em trong [D] veo như không vướng ưu [Em] phiền
Mà sao chạm [Am] vào lại [Bm] khiến anh đau đến [Em] nghiện.
Nụ cười [C] em mang theo bao [D] lời gian dối
Ngọt [Bm] như mật nhưng giấu [Em] lưỡi dao bên trong
[C] Anh biết yêu em là [D] tự mình lạc lối
Vẫn [F#7] nhắm mắt lao vào dù [B7] biết chẳng an toàn.
ĐK1:
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Càng ngắm nhìn càng [Bm] chẳng thể buông [Em] tay
Hương [Am] em làm anh mê [D] muội
Đến khi tỉnh [Bm] ra thì tim đã đầy vết [B7] cắt.
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Yêu em là [Bm] chấp nhận đau [Em] thôi
Thà [Am] chết chìm trong ánh [Bm] mắt
Còn hơn [C] sống cả đời không [D] có em bên [Em] tôi.
2. [C] Em nói yêu [D] anh bằng giọng rất [Em] hiền
[C] Nhưng phía sau [D] lưng là ngàn lần quay [G] đi
[C] Trái tim em như bông [D] hoa nở trong bóng [G] tối
Đẹp đến nao [Am] lòng nhưng [Bm] chẳng thuộc về [Em] ai.
Anh chỉ là [C] kẻ dại khờ si [D] mê
Tin rằng [Bm] mình có thể đổi thay [Em] em
Nhưng hoa có [C] độc thì mãi là [D] hoa có độc
Càng yêu [F#7] sâu càng chẳng thể [B7] lành thêm.
ĐK2:
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Càng đậm [Bm] sâu càng chẳng lối quay [Em] về
Anh uống [Am] cạn từng lời em [D] nói
Để rồi gục [Bm] ngã trong chính cơn [B7] mê.
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Yêu em là [Bm] tự tay giết [Em] mình
Nhưng nếu [Am] được chọn lại lần [Bm] nữa
Anh vẫn yêu [C] em… dù [D] biết sẽ vỡ [Em] tan.
* Nếu có [C] kiếp sau xin đừng gặp [D] lại
Để [Bm] tim anh thôi học [Em] cách đau
Còn [Am] kiếp này xin cho anh [Bm] giữ
Một lần được [C] yêu… dù chỉ là vết [B7] sẹo.
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Anh biết nhưng chẳng [Bm] thể rời [Em] xa
Thôi thì [Am] cho anh làm kẻ [D] ngốc
Chết vì yêu [C] em… cũng chẳng xót [Bm] xa. [Em]
1. [C] Em bước qua đời [D] anh như cơn mưa [Em] đêm
[C] Dịu dàng trên [D] môi nhưng lạnh sâu con [G] tim
[C] Ánh mắt em trong [D] veo như không vướng ưu [Em] phiền
Mà sao chạm [Am] vào lại [Bm] khiến anh đau đến [Em] nghiện.
Nụ cười [C] em mang theo bao [D] lời gian dối
Ngọt [Bm] như mật nhưng giấu [Em] lưỡi dao bên trong
[C] Anh biết yêu em là [D] tự mình lạc lối
Vẫn [F#7] nhắm mắt lao vào dù [B7] biết chẳng an toàn.
ĐK1:
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Càng ngắm nhìn càng [Bm] chẳng thể buông [Em] tay
Hương [Am] em làm anh mê [D] muội
Đến khi tỉnh [Bm] ra thì tim đã đầy vết [B7] cắt.
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Yêu em là [Bm] chấp nhận đau [Em] thôi
Thà [Am] chết chìm trong ánh [Bm] mắt
Còn hơn [C] sống cả đời không [D] có em bên [Em] tôi.
2. [C] Em nói yêu [D] anh bằng giọng rất [Em] hiền
[C] Nhưng phía sau [D] lưng là ngàn lần quay [G] đi
[C] Trái tim em như bông [D] hoa nở trong bóng [G] tối
Đẹp đến nao [Am] lòng nhưng [Bm] chẳng thuộc về [Em] ai.
Anh chỉ là [C] kẻ dại khờ si [D] mê
Tin rằng [Bm] mình có thể đổi thay [Em] em
Nhưng hoa có [C] độc thì mãi là [D] hoa có độc
Càng yêu [F#7] sâu càng chẳng thể [B7] lành thêm.
ĐK2:
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Càng đậm [Bm] sâu càng chẳng lối quay [Em] về
Anh uống [Am] cạn từng lời em [D] nói
Để rồi gục [Bm] ngã trong chính cơn [B7] mê.
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Yêu em là [Bm] tự tay giết [Em] mình
Nhưng nếu [Am] được chọn lại lần [Bm] nữa
Anh vẫn yêu [C] em… dù [D] biết sẽ vỡ [Em] tan.
* Nếu có [C] kiếp sau xin đừng gặp [D] lại
Để [Bm] tim anh thôi học [Em] cách đau
Còn [Am] kiếp này xin cho anh [Bm] giữ
Một lần được [C] yêu… dù chỉ là vết [B7] sẹo.
Em đẹp như loài [C] hoa có [D] độc
Anh biết nhưng chẳng [Bm] thể rời [Em] xa
Thôi thì [Am] cho anh làm kẻ [D] ngốc
Chết vì yêu [C] em… cũng chẳng xót [Bm] xa. [Em]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!