1. Một chiều cuối [D] tuần mưa bay lất [G] phất và mây trắng giăng [D] giăng
Em [Bm] đến thăm [A] anh vì trời mưa [G] mãi nên không kịp [D] về
Bên em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa đáy mắt mộng mơ
Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [A] tai anh kể chuyện ngày xưa.
2. Chuyện xưa kể [D] rằng trên thiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [D] đăng
Thiên [Bm] Quốc đang [A] vui một nàng tiên [G] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà
Ðang say nên trời bèn đọa [A] đày nàng xuống dưới trần gian
Làm người dương [G] thế không biết bao [A] lâu mới cho quay về [D] trời.
ĐK: Em [D] ơi! nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mây bay [A] nhiều
Và vì thương đời [G] lính thương kiếp sống phong [D] sương
Nên dù rằng một [A] hôm Thiên [Bm] sứ trời sai đem mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về
Tiên nói [Em] dối, tiên còn đang giận [A] trời và tiên chưa về [D] đâu.
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng và đang ngắm mây [D] bay
Em [Bm] đứng bên [A] anh nguyện thầm mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về
Tiên ơi, nếu mà trời gọi [A] về thì tiên nữ về không?
Mỉm cười em [G] nói, tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều.
1. Một chiều cuối [D] tuần, mưa bay lất [G] phất và mây trắng giăng [D] giăng.
Em [Bm] đến thăm [A] anh và vì mưa [G] mãi nên không kịp [D] về.
Bên em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa đáy mắt mộng mơ.
Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [A] tai anh kể chuyện ngày xưa.
2. Chuyện xưa kể [D] rằng: Trên Tiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [D] đăng.
Thiên [Bm] Quốc đang [A] vui, một nàng tiên [G] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà.
Ðang say nên Trời bèn đọa [A] đày nàng xuống dưới trần gian.
Làm người dương [G] thế không biết bao [A] lâu mới cho quay về [D] trời.
ĐK: Em [D] ơi! Nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay [A] nhiều.
Và vì thương đời [G] lính, thương kiếp sống phong [D] sương, nên dù rằng một [A] hôm,
Thiên [Bm] sứ trời sai gom mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về.
Tiên nói [Em] dối: "Tiên còn đang giận [A] đời và tiên không về [D] đâu!"
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng giờ đang ngắm mưa [D] rơi.
Đang [Bm] đứng bên [A] anh thầm cầu mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về.
"Em ơi, lỡ mà trời gọi [A] về, thì tiên nữ về không?"
Mỉm cười em [G] nói: "Tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều."
(GIAN TẤU)
ĐK: Em [D] ơi! Nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay [A] nhiều.
Và vì thương đời [G] lính, thương kiếp sống phong [D] sương, nên dù rằng một [A] hôm,
Thiên [Bm] sứ trời sai gom mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về.
Tiên nói [Em] dối: "Tiên còn đang giận [A] đời và tiên không về [D] đâu!"
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng giờ đang ngắm mưa [D] rơi.
Đang [Bm] đứng bên [A] anh thầm cầu mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về.
"Em ơi, lỡ mà trời gọi [A] về, thì tiên nữ về không?"
*** Mỉm cười em [G] nói: "Tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều." (x3)
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium19/03/2022 11:46
Cám ơn @lành nhé
L
lành18/03/2022 15:15
lời bài hát trên đây một số chổ không đúng với tờ nhạc gốc do nhạc sĩ Nguyễn Vũ sáng tác. xin gởi bạn lời sửa theo tờ nhạc gốc ( ca sĩ Tuấn Vũ trình bày :
Một chiều cuối [D]tuần mưa bay lất [G]phất và mây trắng giăng [D]giăng
Em [Bm]đến thăm [A]anh và vì mưa [G]mãi nên không kịp [D]về.
Bên em, anh lặng nhìn màu [A]trời nhòa đáy mắt mộng mơ.
Sợ người yêu [G]khóc khe khẽ bên [A]tai, anh kể chuyện ngày xưa.
Chuyện xưa kể [D]rằng: trên tiên giới [G]ấy ngày vui kết hoa [D]đăng.
Thiên [Bm]Quốc đang [A]vui, một nàng tiên [G]lỡ làm rơi ly ngọc [D]ngà.
Ðang say nên trời bèn đọa [A]đày nàng xuống dưới trần gian.
Làm người dương [G]thế không biết bao [A]lâu mới cho quay về [D]trời.
ĐK: Em [D]ơi! nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay [A]nhiều.
Và vì thương đời [G]lính, thương kiếp sống phong [D]sương
Nên dù rằng một [A]hôm, Thiên [Bm]sứ trời sai gom mây [D]hồng làm xe đưa tiên [A]về.
Tiên nói [Em]dối: "tiên còn đang giận [A]đời và tiên không về [A]đâu!".
Nàng tiên giáng [D]trần không đôi cánh [Bm]trắng giờ đang ngắm mưa [D]rơi,
đang [Bm]đứng bên [A]anh thầm cầu mưa [G]mãi cho tiên đừng [D]về.
Em ơi! Lỡ mà trời gọi [A]về thì tiên nữ về không?
Mỉm cười em [G]nói: "tiên thích dương [A]gian với chiều mưa thật [D]nhiều".
intrepid
Quản trị viên
⭐ Premium11/04/2021 05:38
@Trần Duy: Có có nguồn tư liệu nào khẳng định đây là sáng tác của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh không?
T
Trần Duy11/04/2021 01:34
Bài này do cồ nhạc sĩ Trần Thiện Thanh hay còn gọi là Nhật Trường sáng tác nghe bạn
T
tk16805/08/2019 11:13
Cho mình hỏi MRđàm ca tone gi , dieu gi hay vay admin?
kynguyen65
Quản trị viên
⭐ Premium30/07/2018 13:53
1. Một chiều cuối [D] tuần mưa bay lất [G] phất và mây trắng giăng [F#m7] giăng [Bm]
Em đến thăm [Em] anh vì trời mưa [A] mãi nên không kịp [D] về
Bên [Gmaj7] em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa [Bm7] đáy mắt mộng [Em] mơ
Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [F#m] tai anh kể chuyện ngày [A] xưa.
2. Chuyện xưa kể [D] rằng trên thiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [F#m7] đăng [Bm7]
Thiên Quốc đang [Em] vui một nàng tiên [A] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà
Ðang [Gmaj7] say nên trời bèn đọa [A] đày nàng [Bm7] xuống dưới trần [Em] gian
Làm người dương [G] thế không biết bao [F#m] lâu mới [Em] cho [A] quay về [D] trời.
ĐK: Em [F#] ơi! nàng tiên [Bm] ấy xuống dương [G] trần một chiều mây bay [F#m7] nhiều [D]
Và vì thương đời [G] lính thương kiếp sống phong [F#m] sương
Nên dù rằng một [Em] hôm Thiên [G] sứ trời sai đem mây [D] hồng làm xe đưa [F#m] tiên về
Tiên nói [G] dối, tiên [Em] còn đang giận [A] trời và tiên chưa về [D] đâu.
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [G] trắng và đang ngắm mây [F#m7] bay [Bm7]
Em đứng bên [Em] anh nguyện thầm mưa [A] mãi cho tiên đừng [D] về
Tiên [Gmaj7] ơi, nếu mà trời gọi [A] về thì [Bm7] tiên nữ về [Em] không?
Mỉm cười em [G] nói, tiên thích dương [F#m7] gian với [Em] chiều [A] mưa thật [D] nhiều.
T
thangtc.galaxy05/11/2017 14:39
Xin hỏi Đàm Vĩnh Hưng hát tone gì vậy?
intrepid
Quản trị viên
⭐ Premium01/01/2017 14:35
Đúng vậy, đã sửa lại. Cám ơn bạn.
T
Tâm01/01/2017 14:23
Cuối đk về D chứ ad
C
cuong23/12/2016 19:32
Cho biet them chuyen gam duoi
Huyền thoại chiều mưa (Huyền thoại một chiều mưa)
Sáng tác: Nguyễn Vũ
1. Một chiều cuối [D] tuần mưa bay lất [G] phất và mây trắng giăng [D] giăng
Em [Bm] đến thăm [A] anh vì trời mưa [G] mãi nên không kịp [D] về
Bên em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa đáy mắt mộng mơ
Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [A] tai anh kể chuyện ngày xưa.
2. Chuyện xưa kể [D] rằng trên thiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [D] đăng
Thiên [Bm] Quốc đang [A] vui một nàng tiên [G] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà
Ðang say nên trời bèn đọa [A] đày nàng xuống dưới trần gian
Làm người dương [G] thế không biết bao [A] lâu mới cho quay về [D] trời.
ĐK: Em [D] ơi! nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mây bay [A] nhiều
Và vì thương đời [G] lính thương kiếp sống phong [D] sương
Nên dù rằng một [A] hôm Thiên [Bm] sứ trời sai đem mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về
Tiên nói [Em] dối, tiên còn đang giận [A] trời và tiên chưa về [D] đâu.
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng và đang ngắm mây [D] bay
Em [Bm] đứng bên [A] anh nguyện thầm mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về
Tiên ơi, nếu mà trời gọi [A] về thì tiên nữ về không?
Mỉm cười em [G] nói, tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều.
Em [Bm] đến thăm [A] anh và vì mưa [G] mãi nên không kịp [D] về.
Bên em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa đáy mắt mộng mơ.
Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [A] tai anh kể chuyện ngày xưa.
2. Chuyện xưa kể [D] rằng: Trên Tiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [D] đăng.
Thiên [Bm] Quốc đang [A] vui, một nàng tiên [G] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà.
Ðang say nên Trời bèn đọa [A] đày nàng xuống dưới trần gian.
Làm người dương [G] thế không biết bao [A] lâu mới cho quay về [D] trời.
ĐK: Em [D] ơi! Nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay [A] nhiều.
Và vì thương đời [G] lính, thương kiếp sống phong [D] sương, nên dù rằng một [A] hôm,
Thiên [Bm] sứ trời sai gom mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về.
Tiên nói [Em] dối: "Tiên còn đang giận [A] đời và tiên không về [D] đâu!"
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng giờ đang ngắm mưa [D] rơi.
Đang [Bm] đứng bên [A] anh thầm cầu mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về.
"Em ơi, lỡ mà trời gọi [A] về, thì tiên nữ về không?"
Mỉm cười em [G] nói: "Tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều."
(GIAN TẤU)
ĐK: Em [D] ơi! Nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay [A] nhiều.
Và vì thương đời [G] lính, thương kiếp sống phong [D] sương, nên dù rằng một [A] hôm,
Thiên [Bm] sứ trời sai gom mây [D] hồng làm xe đưa tiên [A] về.
Tiên nói [Em] dối: "Tiên còn đang giận [A] đời và tiên không về [D] đâu!"
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [Bm] trắng giờ đang ngắm mưa [D] rơi.
Đang [Bm] đứng bên [A] anh thầm cầu mưa [G] mãi cho tiên đừng [D] về.
"Em ơi, lỡ mà trời gọi [A] về, thì tiên nữ về không?"
*** Mỉm cười em [G] nói: "Tiên thích dương [A] gian với chiều mưa thật [D] nhiều." (x3)
Một chiều cuối [D]tuần mưa bay lất [G]phất và mây trắng giăng [D]giăng
Em [Bm]đến thăm [A]anh và vì mưa [G]mãi nên không kịp [D]về.
Bên em, anh lặng nhìn màu [A]trời nhòa đáy mắt mộng mơ.
Sợ người yêu [G]khóc khe khẽ bên [A]tai, anh kể chuyện ngày xưa.
Chuyện xưa kể [D]rằng: trên tiên giới [G]ấy ngày vui kết hoa [D]đăng.
Thiên [Bm]Quốc đang [A]vui, một nàng tiên [G]lỡ làm rơi ly ngọc [D]ngà.
Ðang say nên trời bèn đọa [A]đày nàng xuống dưới trần gian.
Làm người dương [G]thế không biết bao [A]lâu mới cho quay về [D]trời.
ĐK: Em [D]ơi! nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay [A]nhiều.
Và vì thương đời [G]lính, thương kiếp sống phong [D]sương
Nên dù rằng một [A]hôm, Thiên [Bm]sứ trời sai gom mây [D]hồng làm xe đưa tiên [A]về.
Tiên nói [Em]dối: "tiên còn đang giận [A]đời và tiên không về [A]đâu!".
Nàng tiên giáng [D]trần không đôi cánh [Bm]trắng giờ đang ngắm mưa [D]rơi,
đang [Bm]đứng bên [A]anh thầm cầu mưa [G]mãi cho tiên đừng [D]về.
Em ơi! Lỡ mà trời gọi [A]về thì tiên nữ về không?
Mỉm cười em [G]nói: "tiên thích dương [A]gian với chiều mưa thật [D]nhiều".
https://www.youtube.com/watch?v=unf5tX7uFCc
1. Một chiều cuối [D] tuần mưa bay lất [G] phất và mây trắng giăng [F#m7] giăng [Bm]
Em đến thăm [Em] anh vì trời mưa [A] mãi nên không kịp [D] về
Bên [Gmaj7] em, anh lặng nhìn màu [A] trời nhòa [Bm7] đáy mắt mộng [Em] mơ
Sợ người yêu [G] khóc, khe khẽ bên [F#m] tai anh kể chuyện ngày [A] xưa.
2. Chuyện xưa kể [D] rằng trên thiên giới [G] ấy ngày vui kết hoa [F#m7] đăng [Bm7]
Thiên Quốc đang [Em] vui một nàng tiên [A] lỡ làm rơi ly ngọc [D] ngà
Ðang [Gmaj7] say nên trời bèn đọa [A] đày nàng [Bm7] xuống dưới trần [Em] gian
Làm người dương [G] thế không biết bao [F#m] lâu mới [Em] cho [A] quay về [D] trời.
ĐK: Em [F#] ơi! nàng tiên [Bm] ấy xuống dương [G] trần một chiều mây bay [F#m7] nhiều [D]
Và vì thương đời [G] lính thương kiếp sống phong [F#m] sương
Nên dù rằng một [Em] hôm Thiên [G] sứ trời sai đem mây [D] hồng làm xe đưa [F#m] tiên về
Tiên nói [G] dối, tiên [Em] còn đang giận [A] trời và tiên chưa về [D] đâu.
3. Nàng tiên giáng [D] trần không đôi cánh [G] trắng và đang ngắm mây [F#m7] bay [Bm7]
Em đứng bên [Em] anh nguyện thầm mưa [A] mãi cho tiên đừng [D] về
Tiên [Gmaj7] ơi, nếu mà trời gọi [A] về thì [Bm7] tiên nữ về [Em] không?
Mỉm cười em [G] nói, tiên thích dương [F#m7] gian với [Em] chiều [A] mưa thật [D] nhiều.