Trường [Fm] chinh đất Việt rạng trời [Fm] Nam
Gươm thép tung hoành dậy tiếng [Fm] vang
Chiến địa khói bay mờ nhật [Bb] nguyệt
Đông A hào [Db] khí sáng muôn [Fm] đời …[Bb] hơ …[Db] hớ….[Fm] hơ…
[Fm] Vào thời nhà Trần
Non nước Đại [Bb] Việt ngời sáng trời [Fm] Nam
Sinh [Bb] ra giữa cung vàng điện [Eb] ngọc
Một công [Db] chúa mang tên Huyền [Fm] Trân.
[Fm] Từ khi nàng sinh ra non nước Việt sáng tươi huy hoàng
Một vầng trăng sáng [Db] tỏ trải khắp non ngàn biển [Fm] khơi
Ngọc châu của trời [Ab] đất ban cho Đại [Db] Việt
Một quốc sắc thiên [Bb] hương hoá thân vận [Fm] mệnh thành đoá hoa sen nối bờ giang
[Fm] sơn, vẹn toàn núi [Eb] sông, sáng ngời biển [Fm] Đông.
[Fm] Ôi! hoa sen trắng ngát hương giữa hoàng cung Thăng Long
Hương [Bb] thơm chẳng giữ riêng nàng
Hoà trong mây [Eb] gió, toả vào đất [Bb] mẹ cho muôn đời [C] sau.
[Fm] Ngày nhận thánh chỉ vua ban nơi thành Thăng Long
Giọt lệ thầm rơi, trên tay cầm áo gấm quê hương để lại
Thuyền [C] trời theo sóng ra [Fm] khơi
Đại Việt [Ab] ơi! Tuổi hoa [Fm] tươi nay theo gió lạ ngậm ngùi bước chân
Mai [Bb] này biết bao giờ trở lại cố [Fm] hương
Tuổi xuân bao mộng đẹp xin gửi lại nơi [C] đây
Cam [Fm] lòng khoác áo tơ duyên
Đổi phận má [C] hồng lấy hai châu Ô, Lý cho non nước Đại [Fm] Việt.
[Fm] Vì sơn hà xã tắc nàng đã quên tình [Bb] riêng
[Eb] Quên cả bản thân [Fm] mình
[Bb] Đem hồng nhan gửi phương Nam gió [Eb] cát cho non sông mở mang bờ cõi
Hồn thiêng đất [Fm] Việt- Huyền Trân công [Eb] chúa
Sử [C] Việt mãi lưu [Fm] danh.
[Fm] Lụa vàng theo hướng gió Nam về nơi cung điện Chiêm Thành vàng [Bb] son
Nghe [C] baranưng vọng tiếng trầm [Fm] thiêng mà cứ ngỡ tiếng chuông Yên Tử vọng
sang từ phương Bắc ớ [C] hơ..
Ôi tim đau rướm máu, lệ trào thấm đẫm canh [Fm] khuya.
Nỗi [Bb] thương cố quốc chưa nguôi đã thấm đắng cay đoạn [Fm] trường khi vua Chế
Mân băng [Eb] hà
Chiêm [Fm] thành phủ bóng tang thương
[Eb] Một lần nữa hồn hoa sen [Bb] úa, cung đàn đành đứt dây [Fm] tơ
Ôi xót thương một kiếp hồng [Fm] nhan.
Đại [Fm] Việt chẳng quên [Bb] nàng
Trần Khắc [C] Chung nhận lệnh vua [Bb] ban
Vững chắc tay [C] chèo, vượt ngàn hải [Eb] lý qua ngàn giông [Bb] bão
Rước công chúa về lại Thăng [Fm] Long nhưng nàng đã chọn chốn thiền [C] môn.
[Fm] Sứ mệnh đã tròn
[C] Đời cũng đã [Bb] trọn vì non sông Đại [Fm] Việt
[C] Áo hoa xưa gửi lại nhân [Fm] gian
[Eb] Xin nương nhờ cửa [C] Phật từ [Fm] nay.
[Fm] Vì sơn hà xã tắc nàng đã quên tình [Bb] riêng
[Eb] Quên cả bản thân [Fm] mình
[Bb] Đem hồng nhan gửi phương Nam gió [Eb] cát cho non sông mở mang bờ cõi
Hồn thiêng đất [Fm] Việt- Huyền Trân công [Eb] chúa
Sử [C] Việt mãi lưu [Fm] danh.
Sử [C] Việt…. mãi lưu [Fm] danh)
Trường [Fm] chinh đất Việt rạng trời [Fm] Nam
Gươm thép tung hoành dậy tiếng [Fm] vang
Chiến địa khói bay mờ nhật [Bb] nguyệt
Đông A hào [Db] khí sáng muôn [Fm] đời …[Bb] hơ …[Db] hớ….[Fm] hơ…
[Fm] Vào thời nhà Trần
Non nước Đại [Bb] Việt ngời sáng trời [Fm] Nam
Sinh [Bb] ra giữa cung vàng điện [Eb] ngọc
Một công [Db] chúa mang tên Huyền [Fm] Trân.
[Fm] Từ khi nàng sinh ra non nước Việt sáng tươi huy hoàng
Một vầng trăng sáng [Db] tỏ trải khắp non ngàn biển [Fm] khơi
Ngọc châu của trời [Ab] đất ban cho Đại [Db] Việt
Một quốc sắc thiên [Bb] hương hoá thân vận [Fm] mệnh thành đoá hoa sen nối bờ giang
[Fm] sơn, vẹn toàn núi [Eb] sông, sáng ngời biển [Fm] Đông.
[Fm] Ôi! hoa sen trắng ngát hương giữa hoàng cung Thăng Long
Hương [Bb] thơm chẳng giữ riêng nàng
Hoà trong mây [Eb] gió, toả vào đất [Bb] mẹ cho muôn đời [C] sau.
[Fm] Ngày nhận thánh chỉ vua ban nơi thành Thăng Long
Giọt lệ thầm rơi, trên tay cầm áo gấm quê hương để lại
Thuyền [C] trời theo sóng ra [Fm] khơi
Đại Việt [Ab] ơi! Tuổi hoa [Fm] tươi nay theo gió lạ ngậm ngùi bước chân
Mai [Bb] này biết bao giờ trở lại cố [Fm] hương
Tuổi xuân bao mộng đẹp xin gửi lại nơi [C] đây
Cam [Fm] lòng khoác áo tơ duyên
Đổi phận má [C] hồng lấy hai châu Ô, Lý cho non nước Đại [Fm] Việt.
[Fm] Vì sơn hà xã tắc nàng đã quên tình [Bb] riêng
[Eb] Quên cả bản thân [Fm] mình
[Bb] Đem hồng nhan gửi phương Nam gió [Eb] cát cho non sông mở mang bờ cõi
Hồn thiêng đất [Fm] Việt- Huyền Trân công [Eb] chúa
Sử [C] Việt mãi lưu [Fm] danh.
[Fm] Lụa vàng theo hướng gió Nam về nơi cung điện Chiêm Thành vàng [Bb] son
Nghe [C] baranưng vọng tiếng trầm [Fm] thiêng mà cứ ngỡ tiếng chuông Yên Tử vọng
sang từ phương Bắc ớ [C] hơ..
Ôi tim đau rướm máu, lệ trào thấm đẫm canh [Fm] khuya.
Nỗi [Bb] thương cố quốc chưa nguôi đã thấm đắng cay đoạn [Fm] trường khi vua Chế
Mân băng [Eb] hà
Chiêm [Fm] thành phủ bóng tang thương
[Eb] Một lần nữa hồn hoa sen [Bb] úa, cung đàn đành đứt dây [Fm] tơ
Ôi xót thương một kiếp hồng [Fm] nhan.
Đại [Fm] Việt chẳng quên [Bb] nàng
Trần Khắc [C] Chung nhận lệnh vua [Bb] ban
Vững chắc tay [C] chèo, vượt ngàn hải [Eb] lý qua ngàn giông [Bb] bão
Rước công chúa về lại Thăng [Fm] Long nhưng nàng đã chọn chốn thiền [C] môn.
[Fm] Sứ mệnh đã tròn
[C] Đời cũng đã [Bb] trọn vì non sông Đại [Fm] Việt
[C] Áo hoa xưa gửi lại nhân [Fm] gian
[Eb] Xin nương nhờ cửa [C] Phật từ [Fm] nay.
[Fm] Vì sơn hà xã tắc nàng đã quên tình [Bb] riêng
[Eb] Quên cả bản thân [Fm] mình
[Bb] Đem hồng nhan gửi phương Nam gió [Eb] cát cho non sông mở mang bờ cõi
Hồn thiêng đất [Fm] Việt- Huyền Trân công [Eb] chúa
Sử [C] Việt mãi lưu [Fm] danh.
Sử [C] Việt…. mãi lưu [Fm] danh)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!