Một lần thương nhớ

Sáng tác: Trúc Phương
Năm: 1965· Nhạc Vàng· 3,662 lượt xem ·kynguyen65
| | |
1. Đã từ lâu ngược xuôi đó [E7] đây thân lính chiến đánh giặc đêm [Am] ngày Lưng bụi [Dm] dày, da màu nắng [C] cháy lửa đạn xui mình quên [Am] đây Bao nhiêu nỗi [A7] niềm, bao khắc khoải muốn nói nhưng [Dm] thôi [E7] 2. Đếm thời gian bằng trăm ngón [E7] tay nên nước mắt khóc dài phút [Am] này Ôi lệ [Dm] mừng xua buồn lẫn [C] mất lửa tình yêu làm ngây [Am] ngất Khi ân tình dầy ta tiếc [E7] gì ta đêm [Am] nay ĐK: Đêm trần gian biến [C] trôi, vì nhân thế đêm [F] ngày [E7] dài như đoạn [Am] đời Cho [C] nhau mỗi một đêm vui ngàn năm nhớ mãi hình hài tình [E7] nhân 3. Nhớ làm sao chuyện đêm đã [E7] qua ngay những lúc tiến vào đất [Am] giặc Hơn một [Dm] lần vương làn tóc [C] rối và tình yêu người cho [Am] tôi Ôi đêm ngà ngọc đêm ấm [E7] lòng trai đi [Am] xa
Xuất PDF / In tờ nhạc

Hợp âm guitar sử dụng

Không tìm thấy bài hát bạn cần?

Gửi yêu cầu, đội ngũ cập nhật liên tục mỗi ngày!

Gửi yêu cầu

Bình luận

1

Gửi bình luận

1 + 1 = ?
H
hungphamdoan 26/06/2024 01:36
MỘT LẦN THƯƠNG NHỚ
(Đêm Tình Nhân Trở Lại - 1966)
Sáng tác: Trúc Phương

1. Đã từ lâu ngược xuôi đó [E7] đây thân lính chiến đánh giặc đêm [Am] ngày.
Lưng bụi [Dm] dày, da màu nắng [C] cháy lửa đạn xui mình quên [Am] đấy.
Bao nhiêu nỗi [A7] niềm, bao khắc khoải muốn nói nhưng [Dm] thôi. [E7]

2. Đếm thời gian bằng trăm ngón [E7] tay nên nước mắt khóc dài phút [Am] này.
Ôi lệ [Dm] mừng xua buồn lẫn [C] mất nhường mật yêu làm ngây [Am] ngất.
Khi ân tình đầy ta tiếc [E7] gì ta đêm [Am] nay!

ĐK: Đêm trần gian biếng [C] trôi, vì nhân thế đêm [F] dài, [E7] dài như đoạn [Am] đời.
Cho [C] nhau mỗi một đêm thôi (ơ) ngàn năm nhớ mãi hình hài tình [E7] nhân.

3. Nhớ làm sao chuyện đêm đã [E7] qua ngay những lúc tiến vào đất [Am] giặc.
Hơn một [Dm] lần thương làn tóc [C] rối và tình yêu người cho [Am] tôi.
Ôi đêm ngà ngọc đêm ấm [E7] lòng trai đi [Am] xa!

(GIAN TẤU)

2. Đếm thời gian bằng trăm ngón [E7] tay nên nước mắt khóc dài phút [Am] này.
Ôi lệ [Dm] mừng xua buồn lẫn [C] mất nhường mật yêu làm ngây [Am] ngất.
Khi ân tình đầy ta tiếc [E7] gì ta đêm [Am] nay!

ĐK: Đêm trần gian biếng [C] trôi, vì nhân thế đêm [F] dài, [E7] dài như đoạn [Am] đời.
Cho [C] nhau mỗi một đêm thôi (ơ) ngàn năm nhớ mãi hình hài tình [E7] nhân.

3. Nhớ làm sao chuyện đêm đã [E7] qua ngay những lúc tiến vào đất [Am] giặc.
Hơn một [Dm] lần thương làn tóc [C] rối và tình yêu người cho [Am] tôi.
Ôi đêm ngà ngọc đêm ấm [E7] lòng trai đi [Am] xa!
*** Ôi đêm ngà ngọc... đêm ấm [E7] lòng... trai đi.. [Am] xa...!