1. Ta về [Em] đây sau bao năm xuôi ngược khắp nơi
Ngày đêm lang [C] thang không tương [D] lai không cần ngày [Em] mai
Đời ta [A] vẫn vui như cánh chim ngàn [Em] phương
Chẳng biết mai [A] đây sẽ [D] đưa ta về nơi [Em] đâu.
2. Mưa từng [Em] đêm ta co ro trên hè phố khuya
Mùa đông bơ [C] vơ đơn côi [D] nơi đất lạ đường [Em] xa
Mùa xuân [A] với ta vô nghĩa nên chẳng [Em] mong
Và trái tim [A] ta đã [D] lâu không hề yêu [Em] ai.
ĐK:
Chiều [A] nay mưa [B] mãi
Bỗng nhiên thấy mình nhớ [Em] nhà
[D] Chán cuộc đời phiêu [C] du
[A] Bao kỷ [Em] niệm tình [A] yêu ban [C] đầu
[Bm] Và người tình dễ [Em] thương
[Bm] Vẫn đợi chờ ta qua từng [Em] đêm.
3. Nên chiều [Em] nay ta hân hoan trở về chốn xưa
Thành đô xôn [C] xao như chia [D] vui với người về [Em] đây
Lòng ta [A] ấm êm bên mái tranh ngày [Em] nao
Và trái tim [A] ta sẽ [D] yêu em trọn một [Em] đời.
NGÀY VỀ CỦA KẺ BỤI ĐỜI (Ngân Giang)
- Điệu Django -
1. Ta về [Em] đây sau bao năm xuôi ngược khắp nơi.
Ngày đêm lang [C] thang không tương [D] lai không cần ngày [Em] mai.
Đời ta [A] vẫn vui như cánh chim ngàn [Em] phương.
Chẳng biết mai [A] đây sẽ [D] đưa ta về nơi [Em] đâu. (Nhạc dạo)
2. Mưa từng [Em] đêm, ta co ro trên hè phố khuya.
Mùa đông bơ [C] vơ đơn côi [D] nơi đất lạ đường [Em] xa.
Mùa Xuân [A] với ta vô nghĩa nên chẳng [Em] mong.
Và trái tim [A] ta đã [D] lâu không hề yêu [Em] ai. (Nhạc dạo)
ĐK:
Chiều [A] nay mưa [B] mãi bỗng nhiên thấy mình nhớ [Em] nhà. [D] Chán cuộc đời phiêu [C] du! [A] Bao kỷ [Em] niệm tình [A] yêu ban [C] đầu. [Bm] Và người tình dễ [Em] thương [Bm] vẫn đợi chờ ta qua từng [Em] đêm.
(Nhạc dạo)
3. Nên chiều [Em] nay ta hân hoan trở về chốn xưa.
Thành Đô xôn [C] xao như chia [D] vui với người về [Em] đây.
Lòng ta [A] ấm êm bên mái tranh ngày [Em] nao.
Và trái tim [A] ta sẽ [D] yêu em trọn một [Em] đời. (Nhạc dạo)
(GIAN TẤU)
1. Ta về [Em] đây sau bao năm xuôi ngược khắp nơi.
Ngày đêm lang [C] thang không tương [D] lai không cần ngày [Em] mai.
Đời ta [A] vẫn vui như cánh chim ngàn [Em] phương.
Chẳng biết mai [A] đây sẽ [D] đưa ta về nơi [Em] đâu. (Nhạc dạo)
2. Mưa từng [Em] đêm, ta co ro trên hè phố khuya.
Mùa đông bơ [C] vơ đơn côi [D] nơi đất lạ đường [Em] xa.
Mùa Xuân [A] với ta vô nghĩa nên chẳng [Em] mong.
Và trái tim [A] ta đã [D] lâu không hề yêu [Em] ai. (Nhạc dạo)
ĐK:
Chiều [A] nay mưa [B] mãi bỗng nhiên thấy mình nhớ [Em] nhà. [D] Chán cuộc đời phiêu [C] du! [A] Bao kỷ [Em] niệm tình [A] yêu ban [C] đầu. [Bm] Và người tình dễ [Em] thương [Bm] vẫn đợi chờ ta qua từng [Em] đêm.
(Nhạc dạo)
3. Nên chiều [Em] nay ta hân hoan trở về chốn xưa.
Thành Đô xôn [C] xao như chia [D] vui với người về [Em] đây.
Lòng ta [A] ấm êm bên mái tranh ngày [Em] nao.
Và trái tim [A] ta sẽ [D] yêu em trọn một [Em] đời. (Nhạc dạo)
N
nguyen anh10/06/2019 11:10
Bai co dieu nhu Rango
T
Thanhbinh18/10/2018 23:06
Cuộc (đời)
Ngày về kẻ bụi đời
Sáng tác: Ngân Giang
1. Ta về [Em] đây sau bao năm xuôi ngược khắp nơi
Ngày đêm lang [C] thang không tương [D] lai không cần ngày [Em] mai
Đời ta [A] vẫn vui như cánh chim ngàn [Em] phương
Chẳng biết mai [A] đây sẽ [D] đưa ta về nơi [Em] đâu.
2. Mưa từng [Em] đêm ta co ro trên hè phố khuya
Mùa đông bơ [C] vơ đơn côi [D] nơi đất lạ đường [Em] xa
Mùa xuân [A] với ta vô nghĩa nên chẳng [Em] mong
Và trái tim [A] ta đã [D] lâu không hề yêu [Em] ai.
ĐK:
Chiều [A] nay mưa [B] mãi
Bỗng nhiên thấy mình nhớ [Em] nhà
[D] Chán cuộc đời phiêu [C] du
[A] Bao kỷ [Em] niệm tình [A] yêu ban [C] đầu
[Bm] Và người tình dễ [Em] thương
[Bm] Vẫn đợi chờ ta qua từng [Em] đêm.
3. Nên chiều [Em] nay ta hân hoan trở về chốn xưa
Thành đô xôn [C] xao như chia [D] vui với người về [Em] đây
Lòng ta [A] ấm êm bên mái tranh ngày [Em] nao
Và trái tim [A] ta sẽ [D] yêu em trọn một [Em] đời.
- Điệu Django -
1. Ta về [Em] đây sau bao năm xuôi ngược khắp nơi.
Ngày đêm lang [C] thang không tương [D] lai không cần ngày [Em] mai.
Đời ta [A] vẫn vui như cánh chim ngàn [Em] phương.
Chẳng biết mai [A] đây sẽ [D] đưa ta về nơi [Em] đâu. (Nhạc dạo)
2. Mưa từng [Em] đêm, ta co ro trên hè phố khuya.
Mùa đông bơ [C] vơ đơn côi [D] nơi đất lạ đường [Em] xa.
Mùa Xuân [A] với ta vô nghĩa nên chẳng [Em] mong.
Và trái tim [A] ta đã [D] lâu không hề yêu [Em] ai. (Nhạc dạo)
ĐK:
Chiều [A] nay mưa [B] mãi bỗng nhiên thấy mình nhớ [Em] nhà.
[D] Chán cuộc đời phiêu [C] du!
[A] Bao kỷ [Em] niệm tình [A] yêu ban [C] đầu.
[Bm] Và người tình dễ [Em] thương [Bm] vẫn đợi chờ ta qua từng [Em] đêm.
(Nhạc dạo)
3. Nên chiều [Em] nay ta hân hoan trở về chốn xưa.
Thành Đô xôn [C] xao như chia [D] vui với người về [Em] đây.
Lòng ta [A] ấm êm bên mái tranh ngày [Em] nao.
Và trái tim [A] ta sẽ [D] yêu em trọn một [Em] đời. (Nhạc dạo)
(GIAN TẤU)
1. Ta về [Em] đây sau bao năm xuôi ngược khắp nơi.
Ngày đêm lang [C] thang không tương [D] lai không cần ngày [Em] mai.
Đời ta [A] vẫn vui như cánh chim ngàn [Em] phương.
Chẳng biết mai [A] đây sẽ [D] đưa ta về nơi [Em] đâu. (Nhạc dạo)
2. Mưa từng [Em] đêm, ta co ro trên hè phố khuya.
Mùa đông bơ [C] vơ đơn côi [D] nơi đất lạ đường [Em] xa.
Mùa Xuân [A] với ta vô nghĩa nên chẳng [Em] mong.
Và trái tim [A] ta đã [D] lâu không hề yêu [Em] ai. (Nhạc dạo)
ĐK:
Chiều [A] nay mưa [B] mãi bỗng nhiên thấy mình nhớ [Em] nhà.
[D] Chán cuộc đời phiêu [C] du!
[A] Bao kỷ [Em] niệm tình [A] yêu ban [C] đầu.
[Bm] Và người tình dễ [Em] thương [Bm] vẫn đợi chờ ta qua từng [Em] đêm.
(Nhạc dạo)
3. Nên chiều [Em] nay ta hân hoan trở về chốn xưa.
Thành Đô xôn [C] xao như chia [D] vui với người về [Em] đây.
Lòng ta [A] ấm êm bên mái tranh ngày [Em] nao.
Và trái tim [A] ta sẽ [D] yêu em trọn một [Em] đời. (Nhạc dạo)