1. Dòng xe chạy [C] nhanh bon chen
Bờ mi này [Am] chưa thôi hoen
Ghen tuông với quá [F] khứ của đôi ta
Ghen với cả [Fm] chính mình ngày hôm [G] qua.
2. Thời gian đã [C] trôi bao lâu
Mà dường như em chưa [Am] thể ngừng đau
Đâu ai muốn những [F] ký ức buồn bị đào sâu
Em chỉ cố mạnh [Fm] mẽ gom nỗi niềm đem giấu.
T-ĐK1:
[Dm] Như một thói quen em pha [Am] cà phê mỗi sáng
[Dm] Chăm vườn tưới tiêu chỉ khác [Am] là thiếu bóng dáng
Bộ [Dm] phim ta xem chung đang dở [Am] dang
Đường [Fm] đi lên công ty kèm theo [G] nước mắt hai hàng.
ĐK:
Ngoài trời [C] mưa đang to
Cũng không thể so với những [Am] tổn thương em có
Anh bây giờ chắc ấm êm [F] cùng một ai đó đừng [C] lo
Phút chốc yếu [Dm] đuối này xin thả vào cơn [G] gió.
Người còn [C] thương em không
Sao em hoài vẫn khư khư [Em] ngày đêm trông ngóng
Hay đến bao giờ khi trái đất [Am] này bỗng dưng hóa thành vuông
Có chăng em [Dm] mới hiểu ra hết
Và tập [G] buông được [C] người.
3. [C] Mỗi đêm khuya em cùng [G] xót xa khôn nguôi
[Am] Giữa bao gương mặt lạ [Em] tỏ như đang vui
[F] Sâu bên trong em sâu bên trong em là
[G] Bao nhiêu tâm tư con tim hư hao và.
T-ĐK2:
[Dm] Căn phòng trước đây đôi ta [Am] cùng nhau thức giấc
[Dm] Ân cần, lắng lo sau hôm nay [Am] sẽ tan biến mất
Mình [Dm] nên để quá khứ kia chìm [Am] sâu
Dù [Fm] cho qua cơn đau này có [G] phải mất bao lâu.
ĐK:
Ngoài trời [C] mưa đang to
Cũng không thể so với những [Am] tổn thương em có
Anh bây giờ chắc ấm êm [F] cùng một ai đó đừng [C] lo
Phút chốc yếu [Dm] đuối này xin thả vào cơn [G] gió.
Người còn [C] thương em không
Sao em hoài vẫn khư khư [Em] ngày đêm trông ngóng
Hay đến bao giờ khi trái đất [Am] này bỗng dưng hóa thành vuông
Có chăng em [Dm] mới hiểu ra hết.
Tăng tone [C] -> [C#]
ĐK:
Ngoài trời [C#] mưa đang to
Cũng không thể so với những [Bbm] tổn thương em có
Anh bây giờ chắc ấm êm [F#] cùng một ai đó đừng [C#] lo
Phút chốc yếu [Ebm] đuối này xin thả vào cơn [Ab] gió.
Tăng tone [C#] -> [D]
Người còn [D] thương em không
Sao em hoài vẫn khư khư [F#m] ngày đêm trông ngóng
Hay đến bao giờ khi trái đất [Bm] này bỗng dưng hóa thành vuông
Có chăng em [Em] mới hiểu ra hết
Và tập [A] buông được [D] người.
1. Dòng xe chạy [C] nhanh bon chen
Bờ mi này [Am] chưa thôi hoen
Ghen tuông với quá [F] khứ của đôi ta
Ghen với cả [Fm] chính mình ngày hôm [G] qua.
2. Thời gian đã [C] trôi bao lâu
Mà dường như em chưa [Am] thể ngừng đau
Đâu ai muốn những [F] ký ức buồn bị đào sâu
Em chỉ cố mạnh [Fm] mẽ gom nỗi niềm đem giấu.
T-ĐK1:
[Dm] Như một thói quen em pha [Am] cà phê mỗi sáng
[Dm] Chăm vườn tưới tiêu chỉ khác [Am] là thiếu bóng dáng
Bộ [Dm] phim ta xem chung đang dở [Am] dang
Đường [Fm] đi lên công ty kèm theo [G] nước mắt hai hàng.
ĐK:
Ngoài trời [C] mưa đang to
Cũng không thể so với những [Am] tổn thương em có
Anh bây giờ chắc ấm êm [F] cùng một ai đó đừng [C] lo
Phút chốc yếu [Dm] đuối này xin thả vào cơn [G] gió.
Người còn [C] thương em không
Sao em hoài vẫn khư khư [Em] ngày đêm trông ngóng
Hay đến bao giờ khi trái đất [Am] này bỗng dưng hóa thành vuông
Có chăng em [Dm] mới hiểu ra hết
Và tập [G] buông được [C] người.
3. [C] Mỗi đêm khuya em cùng [G] xót xa khôn nguôi
[Am] Giữa bao gương mặt lạ [Em] tỏ như đang vui
[F] Sâu bên trong em sâu bên trong em là
[G] Bao nhiêu tâm tư con tim hư hao và.
T-ĐK2:
[Dm] Căn phòng trước đây đôi ta [Am] cùng nhau thức giấc
[Dm] Ân cần, lắng lo sau hôm nay [Am] sẽ tan biến mất
Mình [Dm] nên để quá khứ kia chìm [Am] sâu
Dù [Fm] cho qua cơn đau này có [G] phải mất bao lâu.
ĐK:
Ngoài trời [C] mưa đang to
Cũng không thể so với những [Am] tổn thương em có
Anh bây giờ chắc ấm êm [F] cùng một ai đó đừng [C] lo
Phút chốc yếu [Dm] đuối này xin thả vào cơn [G] gió.
Người còn [C] thương em không
Sao em hoài vẫn khư khư [Em] ngày đêm trông ngóng
Hay đến bao giờ khi trái đất [Am] này bỗng dưng hóa thành vuông
Có chăng em [Dm] mới hiểu ra hết.
Tăng tone [C] -> [C#]
ĐK:
Ngoài trời [C#] mưa đang to
Cũng không thể so với những [Bbm] tổn thương em có
Anh bây giờ chắc ấm êm [F#] cùng một ai đó đừng [C#] lo
Phút chốc yếu [Ebm] đuối này xin thả vào cơn [Ab] gió.
Tăng tone [C#] -> [D]
Người còn [D] thương em không
Sao em hoài vẫn khư khư [F#m] ngày đêm trông ngóng
Hay đến bao giờ khi trái đất [Bm] này bỗng dưng hóa thành vuông
Có chăng em [Em] mới hiểu ra hết
Và tập [A] buông được [D] người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!