1. [F] Con đường dài mịt mù trong cơn [C] giông
Đôi bàn [Dm] tay gầy cố níu lấy hư [Am] không
Từng [Bb] cánh cửa đóng [C] sầm, từng [Am] hy vọng vỡ [Dm] vụn
Mọi dự [Gm] tính tan thành mây khói chiều [C] muộn
Ta tự [Bb] hỏi vì [C] sao mình [Am] cứ mãi lênh [Dm] đênh?
Giữa dòng [Gm] đời xô đẩy, [C] thân thế bấp [F] bênh.
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
2. [F] Có những ngày trời chẳng xanh như lời [C] hứa
Bão lòng cuộn [Dm] trào, dập tắt mọi ánh [Am] lửa
Kế hoạch vạch [Bb] ra bỗng [C] chốc hóa tàn [F] tro [Dm]
Ta oán trách trời [Gm] cao chẳng thấu những âu [C] lo
Nhưng nào biết [Bb] đâu, trong [C] sự tĩnh lặng vô [F] hình [Dm]
Một chương sách [Gm] mới đang [C] lặng lẽ hồi [F] sinh.
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
3. Thời gian trôi [F] qua, vết thương rồi sẽ khép
Ta nhìn lại chặng [C] đường với đôi mắt hạn hẹp
Mới hiểu rằng [Bb] nếu ngày ấy mọi chuyện đều suôn [F] sẻ [C]
Thì có lẽ hôm [F] nay ta chẳng thể mạnh mẽ
Sự từ [Am] chối của cuộc đời là một đặc ân
Để ta tìm [Bb] thấy chính mình [C] sau những xoay [F] vần. [C]
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
* Đừng nhìn xuống vực [F] sâu, hãy nhìn lên cao vút!
Mỗi nút thắt thắt lại là [Am] để mở ra một cánh cửa lớn hơn!
Thế gian có [Bb] thể quay lưng, nhưng định mệnh không bao giờ bỏ rơi
[C] Trận cuồng phong này... chính là để đưa thuyền ta ra [F] khơi!
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
Thuận [F] theo dòng nước, lòng [C] ta sẽ bình [Dm] yên [Am]
Mọi sự an [Bb] bài... đều là [C] một sự dịu [F] hiền
Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt...
Là nơi [C] Ngài nâng bước... ta [F] đi...
1. [F] Con đường dài mịt mù trong cơn [C] giông
Đôi bàn [Dm] tay gầy cố níu lấy hư [Am] không
Từng [Bb] cánh cửa đóng [C] sầm, từng [Am] hy vọng vỡ [Dm] vụn
Mọi dự [Gm] tính tan thành mây khói chiều [C] muộn
Ta tự [Bb] hỏi vì [C] sao mình [Am] cứ mãi lênh [Dm] đênh?
Giữa dòng [Gm] đời xô đẩy, [C] thân thế bấp [F] bênh.
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
2. [F] Có những ngày trời chẳng xanh như lời [C] hứa
Bão lòng cuộn [Dm] trào, dập tắt mọi ánh [Am] lửa
Kế hoạch vạch [Bb] ra bỗng [C] chốc hóa tàn [F] tro [Dm]
Ta oán trách trời [Gm] cao chẳng thấu những âu [C] lo
Nhưng nào biết [Bb] đâu, trong [C] sự tĩnh lặng vô [F] hình [Dm]
Một chương sách [Gm] mới đang [C] lặng lẽ hồi [F] sinh.
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
3. Thời gian trôi [F] qua, vết thương rồi sẽ khép
Ta nhìn lại chặng [C] đường với đôi mắt hạn hẹp
Mới hiểu rằng [Bb] nếu ngày ấy mọi chuyện đều suôn [F] sẻ [C]
Thì có lẽ hôm [F] nay ta chẳng thể mạnh mẽ
Sự từ [Am] chối của cuộc đời là một đặc ân
Để ta tìm [Bb] thấy chính mình [C] sau những xoay [F] vần. [C]
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
* Đừng nhìn xuống vực [F] sâu, hãy nhìn lên cao vút!
Mỗi nút thắt thắt lại là [Am] để mở ra một cánh cửa lớn hơn!
Thế gian có [Bb] thể quay lưng, nhưng định mệnh không bao giờ bỏ rơi
[C] Trận cuồng phong này... chính là để đưa thuyền ta ra [F] khơi!
ĐK:
[F] Khi mọi chuyện không thuận theo ý [C] ta
Là lúc ý [Dm] Ngài đang dần thêu dệt nên tất [Am] cả
Những [Bb] mảnh vỡ [C] rơi [Am] rớt dọc đường [Dm] xa
Chỉ là bụi [Gm] đường để đóa hoa thêm rạng [C] rỡ.
Chẳng có lối cụt [F] nào nếu ta còn [C] vững tin
Bởi phía [Dm] sau màn sương là bình [Am] minh đang đợi [Bb] mình
[F] Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt... là nơi Ngài nâng [C] bước ta [F] đi.
Thuận [F] theo dòng nước, lòng [C] ta sẽ bình [Dm] yên [Am]
Mọi sự an [Bb] bài... đều là [C] một sự dịu [F] hiền
Chỗ đôi chân mỏi [Gm] mệt...
Là nơi [C] Ngài nâng bước... ta [F] đi...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!