1. Đã biết em vô [Am] tình mà lòng anh vẫn [E7] yêu
Đã biết em hững hờ mà anh vẫn nhớ [Am] thương
Đã biết khi yêu ai lòng này mang đắng [Dm] cay
Đã trót mang trong [E7] tim một hình bóng dáng [Am] ai.
2. Phố vắng đêm khuya [Am] tàn, lạnh lùng lê bước [E7] hoang
Sóng gió qua bao lần còn hoài mong cố [Am] nhân
Những lúc em bên anh mà hồn em vắng [Dm] xa
Những phút giây xa [E7] nhau lòng càng thêm khổ [Am] đau.
ĐK: [Am] Sao mùa xuân không đến khi đông tàn
[Dm] Sao hồn ta như chiếc lá thu [G] vàng
Kiếp cô [C] đơn chập chờn [Dm] buông
Trong bóng đêm [E7] dài chỉ một mình ta với ta.
[Am] Ôi còn đâu giây phút yêu ban đầu
[Dm] Cung đàn xưa vương vấn mối tơ sầu
Nhớ chăng [C] em lời thề [Dm] xưa
Ai nỡ vô [E7] tình đành lìa xa bến [Am] mơ.
3. Đã biết em vô [Am] tình mà lòng anh vẫn [E7] yêu
Đã biết em hững hờ mà anh vẫn nhớ [Am] thương
Giá buốt trong tâm [Am] tư tìm lại dấu vết [Dm] xưa
Bóng dáng nay đâu [E7] còn còn chăng trong giấc [Am] mơ.
Đã biết em vô tình, mà lòng anh vẫn yêu
Đã biết em hững hờ mà anh vẫn nhớ thương
Đã biết khi yêu ai lòng này mang đắng cay
Đã trót mang trong tim, một hình bóng dáng em.
2. Phố vắng đêm khuya tàn, lạnh lùng lê bước hoang
Sóng gió qua bao lần còn hoài mong cố nhân
Những phút em bên anh mà hồn em vắng xa
Những phút giây xa nhau lòng càng thêm khổ đau.
ĐK:
Sao mùa xuân không đến khi đông tàn
Sao hồn ta như chiếc lá thu vàng
Kiếp cô đơn, chập chờn theo
Trong bóng đêm chỉ một mình ta với ta.
Ôi còn đâu giây phút yêu ban đầu
Cung đàn xưa vương vấn mối tơ sầu
Nhớ chăng em, lời thề xưa
Sao nỡ vô tình đành lìa xa bến mơ.
3. Đã biết em vô tình mà lòng anh vẫn yêu
Đã biết em hững hờ, mà anh vẫn nhớ thương
Giá buốt trong tâm tư tìm lại dấu vết xưa
Bóng dáng em đâu còn, còn chăng trong giấc mơ.
Sao em vô tình (Sao em nỡ vô tình)
Sáng tác: Nguyễn Hữu Sáng
1. Đã biết em vô [Am] tình mà lòng anh vẫn [E7] yêu
Đã biết em hững hờ mà anh vẫn nhớ [Am] thương
Đã biết khi yêu ai lòng này mang đắng [Dm] cay
Đã trót mang trong [E7] tim một hình bóng dáng [Am] ai.
2. Phố vắng đêm khuya [Am] tàn, lạnh lùng lê bước [E7] hoang
Sóng gió qua bao lần còn hoài mong cố [Am] nhân
Những lúc em bên anh mà hồn em vắng [Dm] xa
Những phút giây xa [E7] nhau lòng càng thêm khổ [Am] đau.
ĐK: [Am] Sao mùa xuân không đến khi đông tàn
[Dm] Sao hồn ta như chiếc lá thu [G] vàng
Kiếp cô [C] đơn chập chờn [Dm] buông
Trong bóng đêm [E7] dài chỉ một mình ta với ta.
[Am] Ôi còn đâu giây phút yêu ban đầu
[Dm] Cung đàn xưa vương vấn mối tơ sầu
Nhớ chăng [C] em lời thề [Dm] xưa
Ai nỡ vô [E7] tình đành lìa xa bến [Am] mơ.
3. Đã biết em vô [Am] tình mà lòng anh vẫn [E7] yêu
Đã biết em hững hờ mà anh vẫn nhớ [Am] thương
Giá buốt trong tâm [Am] tư tìm lại dấu vết [Dm] xưa
Bóng dáng nay đâu [E7] còn còn chăng trong giấc [Am] mơ.
Đã biết em vô tình, mà lòng anh vẫn yêu
Đã biết em hững hờ mà anh vẫn nhớ thương
Đã biết khi yêu ai lòng này mang đắng cay
Đã trót mang trong tim, một hình bóng dáng em.
2. Phố vắng đêm khuya tàn, lạnh lùng lê bước hoang
Sóng gió qua bao lần còn hoài mong cố nhân
Những phút em bên anh mà hồn em vắng xa
Những phút giây xa nhau lòng càng thêm khổ đau.
ĐK:
Sao mùa xuân không đến khi đông tàn
Sao hồn ta như chiếc lá thu vàng
Kiếp cô đơn, chập chờn theo
Trong bóng đêm chỉ một mình ta với ta.
Ôi còn đâu giây phút yêu ban đầu
Cung đàn xưa vương vấn mối tơ sầu
Nhớ chăng em, lời thề xưa
Sao nỡ vô tình đành lìa xa bến mơ.
3. Đã biết em vô tình mà lòng anh vẫn yêu
Đã biết em hững hờ, mà anh vẫn nhớ thương
Giá buốt trong tâm tư tìm lại dấu vết xưa
Bóng dáng em đâu còn, còn chăng trong giấc mơ.