1. Ngần [Dm] ấy năm tháng trôi qua yên [Am] bình
Anh [Bb] đã yêu em quên [C] mất chính [F] mình
Hẹn [Dm] ước bên nhau cùng dưới khung [Am] trời
Mà giờ ai [Gm] nỡ chia [Am] làm hai [Dm] nơi.
2. Nào [Dm] ai biết trước chữ ngờ phải [Am] không
Ngọt [Bb] ngào rồi cũng hóa [C] thành bão [F] giông
Phải [Dm] chăng tim em đã quá trật [Am] trội
Chẳng còn [Gm] chỗ để dành cho [C] anh nữa [A7] rồi.
ĐK:
Người vội vàng [Dm] thốt ra lời chia tay, mà lòng [Am] anh vỡ nát từng giây
Có lẽ anh [Bb] chỉ giống [C] như một kẻ thế [F] thay
Mượn một cơn [Dm] say trút cạn hết đáy, để niềm [Am] đau kia quên thức dậy
Mà [Bb] sao hình bóng em [C] vẫn còn [Dm] đây.
Một thời uyên [Dm] ương vạn người chúc phúc, tưởng chừng [Am] bên nhau đến cuối cùng
Nhưng mấy ai [Bb] được trọn [C] vẹn như bao lời [F] chúc
Còn gì đau [Dm] hơn thương người không thương, chẳng thể [Am] bước tiếp chung con đường
Đành [Gm] thế thôi ta phải [Am] về hai [Dm] hướng.
2. Nào [Dm] ai biết trước chữ ngờ phải [Am] không
Ngọt [Bb] ngào rồi cũng hóa [C] thành bão [F] giông
Phải [Dm] chăng tim em đã quá trật [Am] trội
Chẳng còn [Gm] chỗ để dành cho [C] anh nữa [A7] rồi.
ĐK:
Người vội vàng [Dm] thốt ra lời chia tay, mà lòng [Am] anh vỡ nát từng giây
Có lẽ anh [Bb] chỉ giống [C] như một kẻ thế [F] thay
Mượn một cơn [Dm] say trút cạn hết đáy, để niềm [Am] đau kia quên thức dậy
Mà [Bb] sao hình bóng em [C] vẫn còn [Dm] đây.
Một thời uyên [Dm] ương vạn người chúc phúc, tưởng chừng [Am] bên nhau đến cuối cùng
Nhưng mấy ai [Bb] được trọn [C] vẹn như bao lời [F] chúc
Còn gì đau [Dm] hơn thương người không thương, chẳng thể [Am] bước tiếp chung con đường
Đành [Gm] thế thôi ta phải [Am] về hai [Dm] hướng.
ĐK:
Người vội vàng [Dm] thốt ra lời chia tay, mà lòng [Am] anh vỡ nát từng giây
Có lẽ anh [Bb] chỉ giống [C] như một kẻ thế [F] thay
Mượn một cơn [Dm] say trút cạn hết đáy, để niềm [Am] đau kia quên thức dậy
Mà [Bb] sao hình bóng em [C] vẫn còn [Dm] đây.
Một thời uyên [Dm] ương vạn người chúc phúc, tưởng chừng [Am] bên nhau đến cuối cùng
Nhưng mấy ai [Bb] được trọn [C] vẹn như bao lời [F] chúc
Còn gì đau [Dm] hơn thương người không thương, chẳng thể [Am] bước tiếp chung con đường
Đành [Gm] thế thôi ta phải [Am] về hai [Dm] hướng.
1. Ngần [Dm] ấy năm tháng trôi qua yên [Am] bình
Anh [Bb] đã yêu em quên [C] mất chính [F] mình
Hẹn [Dm] ước bên nhau cùng dưới khung [Am] trời
Mà giờ ai [Gm] nỡ chia [Am] làm hai [Dm] nơi.
2. Nào [Dm] ai biết trước chữ ngờ phải [Am] không
Ngọt [Bb] ngào rồi cũng hóa [C] thành bão [F] giông
Phải [Dm] chăng tim em đã quá trật [Am] trội
Chẳng còn [Gm] chỗ để dành cho [C] anh nữa [A7] rồi.
ĐK:
Người vội vàng [Dm] thốt ra lời chia tay, mà lòng [Am] anh vỡ nát từng giây
Có lẽ anh [Bb] chỉ giống [C] như một kẻ thế [F] thay
Mượn một cơn [Dm] say trút cạn hết đáy, để niềm [Am] đau kia quên thức dậy
Mà [Bb] sao hình bóng em [C] vẫn còn [Dm] đây.
Một thời uyên [Dm] ương vạn người chúc phúc, tưởng chừng [Am] bên nhau đến cuối cùng
Nhưng mấy ai [Bb] được trọn [C] vẹn như bao lời [F] chúc
Còn gì đau [Dm] hơn thương người không thương, chẳng thể [Am] bước tiếp chung con đường
Đành [Gm] thế thôi ta phải [Am] về hai [Dm] hướng.
2. Nào [Dm] ai biết trước chữ ngờ phải [Am] không
Ngọt [Bb] ngào rồi cũng hóa [C] thành bão [F] giông
Phải [Dm] chăng tim em đã quá trật [Am] trội
Chẳng còn [Gm] chỗ để dành cho [C] anh nữa [A7] rồi.
ĐK:
Người vội vàng [Dm] thốt ra lời chia tay, mà lòng [Am] anh vỡ nát từng giây
Có lẽ anh [Bb] chỉ giống [C] như một kẻ thế [F] thay
Mượn một cơn [Dm] say trút cạn hết đáy, để niềm [Am] đau kia quên thức dậy
Mà [Bb] sao hình bóng em [C] vẫn còn [Dm] đây.
Một thời uyên [Dm] ương vạn người chúc phúc, tưởng chừng [Am] bên nhau đến cuối cùng
Nhưng mấy ai [Bb] được trọn [C] vẹn như bao lời [F] chúc
Còn gì đau [Dm] hơn thương người không thương, chẳng thể [Am] bước tiếp chung con đường
Đành [Gm] thế thôi ta phải [Am] về hai [Dm] hướng.
ĐK:
Người vội vàng [Dm] thốt ra lời chia tay, mà lòng [Am] anh vỡ nát từng giây
Có lẽ anh [Bb] chỉ giống [C] như một kẻ thế [F] thay
Mượn một cơn [Dm] say trút cạn hết đáy, để niềm [Am] đau kia quên thức dậy
Mà [Bb] sao hình bóng em [C] vẫn còn [Dm] đây.
Một thời uyên [Dm] ương vạn người chúc phúc, tưởng chừng [Am] bên nhau đến cuối cùng
Nhưng mấy ai [Bb] được trọn [C] vẹn như bao lời [F] chúc
Còn gì đau [Dm] hơn thương người không thương, chẳng thể [Am] bước tiếp chung con đường
Đành [Gm] thế thôi ta phải [Am] về hai [Dm] hướng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!