1. [Am] Khi tiếng hát vừa ngọt lời, tình [C] vừa mềm đôi [Am] môi, đời vừa trọn đêm vui.
Rồi chợt bâng [C] khuâng xót [Dm] đau, lời yêu trót [Em] trao nhau bỗng [C] dưng chỉ là tiếng [Am] sầu
Người và [G] tôi tha thiết hẹn hò ngày [F] đó, cho [Am] bóng nhân gian [Dm] mịt mờ
Trong tiếng [E7] thở, rã rời những ước [Am] mơ.
Vì em đã [G] cho tôi một [Em] bầu trời xanh [E7] lơ vẩn vơ tình nhớ.
2. [Am] Tôi vẫn biết rồi một ngày tình [C] đày tình đôi [Am] nơi, người chờ người trăng soi.
Đời còn chia [C] nhau dối [Dm] gian, nụ hoa đã [Em] xanh xao héo [C] hon giữa trời bão [Am] bùng
Lòng còn [G] thương sao nói lời buồn từ [F] giã, cho [Am] mắt môi kia [Dm] lệ nhoà.
Trên bước [E7] đường ngập ngừng sương khói [Am] giăng.
Mùa trăng [G] đó có đôi [Em] mình và giọt sương [E7] tan thành dòng sông yêu [Am] đương.
ĐK: Đêm [Am] nay là đêm cuối [Dm] cùng, ngậm ngùi đêm kỷ [Am] niệm
Chuyện [C] đời ghi trên lòng [E7] giấy thế [Am] thôi.
Em [Dm] ơi em ơi, lời nào cho nhau nhạt nhòa trăng sao lời buồn [Am] nào không biết [E7] đau
Mai [Dm] sau người đi sầu biển [Am] động, có về [G] nguồn xin giữ chút thương [Em] nhau.
Có về [C] nguồn xin [E7] giữ chút thương [Am] nhau.
3. Em giấu kín lời tạ từ mà [C] trời buồn giăng [Am] mưa mà tình thành thiên thu
Dù đời sông [C] sâu núi [Dm] cao, tìm nhau trả [Em] cho nhau mối [C] duyên lỡ làng nghẹn [Am] ngào
Vì còn [G] đây giây phút mặn nồng ngày [F] ấy cho [Am] giấc mơ hoa [Dm] ngỡ ngàng
Đêm đã [E7] tàn thì thầm em thở [Am] than.
Thì thôi [G] trả cho nhau [Em] trọn một đời gian [E7] truân làm tình nhân cô [Am] đơn.
1. [Am] Khi tiếng hát vừa ngọt lời, tình [C] vừa mềm đôi [Am] môi, đời vừa trọn đêm vui.
Rồi chợt bâng [C] khuâng xót [Dm] đau, lời yêu trót [Em] trao nhau bỗng [C] dưng chỉ là tiếng [Am] sầu
Người và [G] tôi tha thiết hẹn hò ngày [F] đó, cho [Am] bóng nhân gian [Dm] mịt mờ
Trong tiếng [E7] thở, rã rời những ước [Am] mơ.
Vì em đã [G] cho tôi một [Em] bầu trời xanh [E7] lơ vẩn vơ tình nhớ.
2. [Am] Tôi vẫn biết rồi một ngày tình [C] đày tình đôi [Am] nơi, người chờ người trăng soi.
Đời còn chia [C] nhau dối [Dm] gian, nụ hoa đã [Em] xanh xao héo [C] hon giữa trời bão [Am] bùng
Lòng còn [G] thương sao nói lời buồn từ [F] giã, cho [Am] mắt môi kia [Dm] lệ nhoà.
Trên bước [E7] đường ngập ngừng sương khói [Am] giăng.
Mùa trăng [G] đó có đôi [Em] mình và giọt sương [E7] tan thành dòng sông yêu [Am] đương.
ĐK: Đêm [Am] nay là đêm cuối [Dm] cùng, ngậm ngùi đêm kỷ [Am] niệm
Chuyện [C] đời ghi trên lòng [E7] giấy thế [Am] thôi.
Em [Dm] ơi em ơi, lời nào cho nhau nhạt nhòa trăng sao lời buồn [Am] nào không biết [E7] đau
Mai [Dm] sau người đi sầu biển [Am] động, có về [G] nguồn xin giữ chút thương [Em] nhau.
Có về [C] nguồn xin [E7] giữ chút thương [Am] nhau.
3. Em giấu kín lời tạ từ mà [C] trời buồn giăng [Am] mưa mà tình thành thiên thu
Dù đời sông [C] sâu núi [Dm] cao, tìm nhau trả [Em] cho nhau mối [C] duyên lỡ làng nghẹn [Am] ngào
Vì còn [G] đây giây phút mặn nồng ngày [F] ấy cho [Am] giấc mơ hoa [Dm] ngỡ ngàng
Đêm đã [E7] tàn thì thầm em thở [Am] than.
Thì thôi [G] trả cho nhau [Em] trọn một đời gian [E7] truân làm tình nhân cô [Am] đơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!