Ta về [Em] đun.. nước pha trà, trồng hoa, đọc sách, nuôi gà, thả [Am] câu
Xin [D] đời thôi bớt lo âu, chẳng mong nhung [Bm] gấm, chỉ cầu bình [Em] an.
Người [Em] ra phố thị thênh thang, ta về ngõ vắng, nắng vàng sau [Am] hiên
Ta đi tìm [Bm] mình, mình ở phương [Em] nao?
Trà [Em] thơm, hoa nở, gà kêu, đời mình gói gọn những điều thương [Am] yêu
Trà thơm, hoa nở, gà [D] kêu, bình an ta [Bm] giữ sớm chiều ung [Em] dung.
Gió [Em] vương vấn nợ trần ai, người mang chí lớn đi tháng năm [Am] dài
Học cách buông..những đúng sai, nghe tim mình [Bm] nói, mỉm cười bước [Em] qua.
Ngoài [Em] kia phố xá đông vui, người lo cơm áo, người hoài hơn [Am] thua
Ta về gom gió đón [D] mưa, pha ấm trà [Bm] cũ nghe vừa thảnh [Em] thơi.
Đời [Em] thì chật chội vậy rồi, sao lòng không mở cho đời bao [Am] dung?
Buông tay một chút thung [D] dung, nhẹ như mây [Bm] trắng... giữa vùng trời [Em] bay.
Bao [Em] năm lạc giữa quê người, thuộc từng con phố lẻ loi một [Am] mình
Người [D] đông... mà thấy lặng im, tiếng cười rơi [Bm] xuống chẳng tìm được [Em] nhau.
Một [Em] lần trở gót quay đầu, ngõ xưa vẫn đó, mà đâu tiếng [Am] cười?
Gọi [D] khẽ hai tiếng "cố nhân", mà nghe như [Bm] gió... trả lời hư [Em] không.
Bao [Em] năm ngược gió xuôi dòng, đổi thanh xuân lấy long đong phận [Am] người
Đến [D] khi ngoảnh lại bật cười, hóa ra hạnh [Bm] phúc... là nơi bắt [Em] đầu.
Trà [Em] thơm, hoa nở, gà kêu, đời mình gói gọn những điều thương [Am] yêu
Trà thơm, hoa nở, gà [D] kêu, bình an ta [Bm] giữ yêu thương cho [Em] người.
* [Em] Mang được ghế, được giường, mang được gương, được tủ, nhưng mang làm sao [Am] đủ... một đời bao [D] dung
Buông tay một chút thung [Bm] dung, nhẹ như mây trắng... giữa vùng trời [Em] bay.
Có [Em] khi tưởng đã...mất tất cả, mới hay... nhận lại... cả bầu [Am] trời
Sông có [D] khúc, người có lúc... chẳng sai, thành bại, nhục [Bm] vinh cũng là cát [Em] bụi.
Nắm chặt đôi [Em] tay... chỉ thấy hư gầy, buông lỏng đôi tay có cả... thế [Bm] gian này.
Trong [Em] làn sương mỏng chiều buông, thấy ai đứng đó bên đường đợi [Am] ai
Chiếc [D] xe đạp cũ thân quen, bóng dáng gầy [Bm] gầy, mắt cay nghẹn [Em] lời.
"Mẹ [Em] ơi" tiếng gọi vỡ đôi, mẹ cười về nhé, con tôi đói [Am] rồi
Một [D] câu thôi... đủ cả đời, bao nhiêu giông [Bm] gió bỗng rơi xuống [Em] lòng.
Mang được cả thế [Em] gian, cũng không bằng... bữa cơm [Am] nhà
Mang đi bao nhiêu năm [D] tháng, cũng không [Bm] mang.. .nổi mẹ [Em] già.
Thôi [Em] thì bỏ lại hơn [Am] thua, dư một chén [Bm] trà... cũng vừa một [Em] đời.
Trà [Em] thơm, hoa nở, gà kêu, đời mình gói gọn những điều thương [Am] yêu
Trà thơm, hoa nở, gà [D] kêu, bình an ta [Bm] giữ... sớm chiều ung [Em] dung.
Thôi thì [Em] bỏ... lại hơn thua, một chiều bếp khói, gió lùa qua [Am] tim
Hỏi [D] lòng còn chút bình yên, hay là đánh [Bm] rơi... giữa miền xa [Em] xôi.
Mẹ [Em] ơi, cơm... chín [Am] rồi, con [Bm] về.. rồi [Em] đây
Ngỡ [Am] đâu tìm kiếm xa [Bm] xôi, hóa ra bình yên.. .ở nơi mình [Em] ngồi.
Trà thơm hoa nở gà kêu
Sáng tác: Đồng Dao Music
Ta về [Em] đun.. nước pha trà, trồng hoa, đọc sách, nuôi gà, thả [Am] câu
Xin [D] đời thôi bớt lo âu, chẳng mong nhung [Bm] gấm, chỉ cầu bình [Em] an.
Người [Em] ra phố thị thênh thang, ta về ngõ vắng, nắng vàng sau [Am] hiên
Ta đi tìm [Bm] mình, mình ở phương [Em] nao?
Trà [Em] thơm, hoa nở, gà kêu, đời mình gói gọn những điều thương [Am] yêu
Trà thơm, hoa nở, gà [D] kêu, bình an ta [Bm] giữ sớm chiều ung [Em] dung.
Gió [Em] vương vấn nợ trần ai, người mang chí lớn đi tháng năm [Am] dài
Học cách buông..những đúng sai, nghe tim mình [Bm] nói, mỉm cười bước [Em] qua.
Ngoài [Em] kia phố xá đông vui, người lo cơm áo, người hoài hơn [Am] thua
Ta về gom gió đón [D] mưa, pha ấm trà [Bm] cũ nghe vừa thảnh [Em] thơi.
Đời [Em] thì chật chội vậy rồi, sao lòng không mở cho đời bao [Am] dung?
Buông tay một chút thung [D] dung, nhẹ như mây [Bm] trắng... giữa vùng trời [Em] bay.
Bao [Em] năm lạc giữa quê người, thuộc từng con phố lẻ loi một [Am] mình
Người [D] đông... mà thấy lặng im, tiếng cười rơi [Bm] xuống chẳng tìm được [Em] nhau.
Một [Em] lần trở gót quay đầu, ngõ xưa vẫn đó, mà đâu tiếng [Am] cười?
Gọi [D] khẽ hai tiếng "cố nhân", mà nghe như [Bm] gió... trả lời hư [Em] không.
Bao [Em] năm ngược gió xuôi dòng, đổi thanh xuân lấy long đong phận [Am] người
Đến [D] khi ngoảnh lại bật cười, hóa ra hạnh [Bm] phúc... là nơi bắt [Em] đầu.
Trà [Em] thơm, hoa nở, gà kêu, đời mình gói gọn những điều thương [Am] yêu
Trà thơm, hoa nở, gà [D] kêu, bình an ta [Bm] giữ yêu thương cho [Em] người.
* [Em] Mang được ghế, được giường, mang được gương, được tủ, nhưng mang làm sao [Am] đủ... một đời bao [D] dung
Buông tay một chút thung [Bm] dung, nhẹ như mây trắng... giữa vùng trời [Em] bay.
Có [Em] khi tưởng đã...mất tất cả, mới hay... nhận lại... cả bầu [Am] trời
Sông có [D] khúc, người có lúc... chẳng sai, thành bại, nhục [Bm] vinh cũng là cát [Em] bụi.
Nắm chặt đôi [Em] tay... chỉ thấy hư gầy, buông lỏng đôi tay có cả... thế [Bm] gian này.
Trong [Em] làn sương mỏng chiều buông, thấy ai đứng đó bên đường đợi [Am] ai
Chiếc [D] xe đạp cũ thân quen, bóng dáng gầy [Bm] gầy, mắt cay nghẹn [Em] lời.
"Mẹ [Em] ơi" tiếng gọi vỡ đôi, mẹ cười về nhé, con tôi đói [Am] rồi
Một [D] câu thôi... đủ cả đời, bao nhiêu giông [Bm] gió bỗng rơi xuống [Em] lòng.
Mang được cả thế [Em] gian, cũng không bằng... bữa cơm [Am] nhà
Mang đi bao nhiêu năm [D] tháng, cũng không [Bm] mang.. .nổi mẹ [Em] già.
Thôi [Em] thì bỏ lại hơn [Am] thua, dư một chén [Bm] trà... cũng vừa một [Em] đời.
Trà [Em] thơm, hoa nở, gà kêu, đời mình gói gọn những điều thương [Am] yêu
Trà thơm, hoa nở, gà [D] kêu, bình an ta [Bm] giữ... sớm chiều ung [Em] dung.
Thôi thì [Em] bỏ... lại hơn thua, một chiều bếp khói, gió lùa qua [Am] tim
Hỏi [D] lòng còn chút bình yên, hay là đánh [Bm] rơi... giữa miền xa [Em] xôi.
Mẹ [Em] ơi, cơm... chín [Am] rồi, con [Bm] về.. rồi [Em] đây
Ngỡ [Am] đâu tìm kiếm xa [Bm] xôi, hóa ra bình yên.. .ở nơi mình [Em] ngồi.
Gửi bình luận