Châm một ấm [Am] trà chờ buổi [Dm] sáng
[E7] Nghe tim mình chợt lạc giữa [Am] sương mai
Đêm qua [Am] đó trăng treo như lạc [Dm] lối
Một vầng [B7] khuyết nghiêng xuống cõi u [E7] hoài
Trăng khuyết về [Am] đâu ai còn đợi [Dm] nữa
[E7] Hay chỉ còn ta với bóng [Am] ta thôi
Hơi trà [Am] ấm mà lòng thì lạnh [Dm] giá
Ngỡ người [E7] về nhưng gió thoảng qua [Am] rồi
Châm một [Am] ấm trà thức nửa [Dm] khuya
Nghe thời [G] gian rơi rất khẽ [C] bên thềm
Người đi [Dm] đó bao mùa trăng lặng [Am] lẽ
Để riêng [B7] ta ngồi nhớ đến quên [E7] tên
Nâng chén [Am] cũ môi chạm vào dĩ [Dm] vãng
Một giấc [G] mơ chưa kịp tỉnh đã [C] tan
Mộng vẫn [F] thế sao lòng đau đến [Dm] vậy
Hỏi vì [E7] ai hay trách cả nhân [Am] gian
Sương còn [Dm] rơi rơi hoài trên lối [Am] vắng
Trăng còn [E7] treo treo mãi phía trời [Am] xa
Chén trà [Dm] xưa vẫn còn đây chưa [Am] cạn
Mà người [B7] xưa sao chẳng thấy quay [E7] về
Châm một ấm [Am] trà dưới trăng [Dm] khuya
Năm cũ [G] trôi người xưa cũng [C] xa rồi
Trà vẫn [Dm] ấm mà lòng nghe lạnh [Am] ngắt
Chỉ còn [B7] ta với một bóng đơn [E7] côi
Châm một [Dm] ấm trà mà như [G] giữ
Một cuộc [C] tình đã lỡ giữa [F] tay tôi
Ở nơi [Dm] đó người còn nhớ [Am] không nhỉ
Ở nơi [E7] này vẫn chỉ một [Am] người thôi
[E7][Am][Dm][Am][E7][Am]
Châm một ấm [Am] trà pha sương sớm
Giọt lệ nào rơi suốt [Dm] mấy mươi năm
[E7] Người có biết dòng sông còn chưa ngủ
Hay xuôi [B7] ngược như trăng vỡ âm [E7] thầm
Có những [A] lúc muốn quên mà [Dm] chẳng được
Có những [G] điều càng giữ lại càng [C] đau
Một đời [F] người đi qua như giấc [Dm] mộng
Để cuối [E7] cùng chỉ còn lại [Am] thương đau
Sương còn [Dm] rơi rơi hoài trên lối [Am] vắng
Trăng còn [E7] treo treo mãi phía [Am] trời xa
Chén trà [Dm] xưa vẫn còn đây chưa [Am] cạn
Mà người [B7] xưa sao chẳng thấy [E7] quay về
Châm một [Am] ấm trà dưới trăng [Dm] khuya
Năm cũ [G] trôi người xưa cũng [C] xa rồi
Trà vẫn [Dm] ấm mà lòng nghe lạnh [Am] ngắt
Chỉ còn [E7] ta với một bóng [Am] đơn côi
Châm một [Am] ấm trà [Dm] dưới trăng khuya
[E7] Ở nơi này vẫn có một [Am] người [Am][Dm][E7][Am]
Châm một ấm [Am] trà chờ buổi [Dm] sáng
[E7] Nghe tim mình chợt lạc giữa [Am] sương mai
Đêm qua [Am] đó trăng treo như lạc [Dm] lối
Một vầng [B7] khuyết nghiêng xuống cõi u [E7] hoài
Trăng khuyết về [Am] đâu ai còn đợi [Dm] nữa
[E7] Hay chỉ còn ta với bóng [Am] ta thôi
Hơi trà [Am] ấm mà lòng thì lạnh [Dm] giá
Ngỡ người [E7] về nhưng gió thoảng qua [Am] rồi
Châm một [Am] ấm trà thức nửa [Dm] khuya
Nghe thời [G] gian rơi rất khẽ [C] bên thềm
Người đi [Dm] đó bao mùa trăng lặng [Am] lẽ
Để riêng [B7] ta ngồi nhớ đến quên [E7] tên
Nâng chén [Am] cũ môi chạm vào dĩ [Dm] vãng
Một giấc [G] mơ chưa kịp tỉnh đã [C] tan
Mộng vẫn [F] thế sao lòng đau đến [Dm] vậy
Hỏi vì [E7] ai hay trách cả nhân [Am] gian
Sương còn [Dm] rơi rơi hoài trên lối [Am] vắng
Trăng còn [E7] treo treo mãi phía trời [Am] xa
Chén trà [Dm] xưa vẫn còn đây chưa [Am] cạn
Mà người [B7] xưa sao chẳng thấy quay [E7] về
Châm một ấm [Am] trà dưới trăng [Dm] khuya
Năm cũ [G] trôi người xưa cũng [C] xa rồi
Trà vẫn [Dm] ấm mà lòng nghe lạnh [Am] ngắt
Chỉ còn [B7] ta với một bóng đơn [E7] côi
Châm một [Dm] ấm trà mà như [G] giữ
Một cuộc [C] tình đã lỡ giữa [F] tay tôi
Ở nơi [Dm] đó người còn nhớ [Am] không nhỉ
Ở nơi [E7] này vẫn chỉ một [Am] người thôi
[E7][Am][Dm][Am][E7][Am]
Châm một ấm [Am] trà pha sương sớm
Giọt lệ nào rơi suốt [Dm] mấy mươi năm
[E7] Người có biết dòng sông còn chưa ngủ
Hay xuôi [B7] ngược như trăng vỡ âm [E7] thầm
Có những [A] lúc muốn quên mà [Dm] chẳng được
Có những [G] điều càng giữ lại càng [C] đau
Một đời [F] người đi qua như giấc [Dm] mộng
Để cuối [E7] cùng chỉ còn lại [Am] thương đau
Sương còn [Dm] rơi rơi hoài trên lối [Am] vắng
Trăng còn [E7] treo treo mãi phía [Am] trời xa
Chén trà [Dm] xưa vẫn còn đây chưa [Am] cạn
Mà người [B7] xưa sao chẳng thấy [E7] quay về
Châm một [Am] ấm trà dưới trăng [Dm] khuya
Năm cũ [G] trôi người xưa cũng [C] xa rồi
Trà vẫn [Dm] ấm mà lòng nghe lạnh [Am] ngắt
Chỉ còn [E7] ta với một bóng [Am] đơn côi
Châm một [Am] ấm trà [Dm] dưới trăng khuya
[E7] Ở nơi này vẫn có một [Am] người [Am][Dm][E7][Am]
Gửi bình luận