Intro: [Dm][C][Dm][Gm]-[F][A][Dm]
Có người [Dm] hỏi vì sao ta biền biệt
Đã bao [A7] mùa không thấy chút tăm [Dm] hơi
Có lẽ [Gm] bởi tháng năm rong ruỗi [Bb] quá
Bụi mờ [C] dần một khoảng sáng ngày [A7] xưa
Ta mải [C] miết giữa bao điều được [A7] mất
[Dm] Bước vào [Gm] đời như chiếc lá sang [Dm] sông
Tưởng ký [Gm] ức chỉ còn là chiếc [A7] bóng
Nào ngờ đâu vẫn thức giữa tim [Dm] mình
Nếu một [Dm] sớm về ngang qua trường cũ
Xin nhặt [A7] giùm hoa phượng gửi ngày [Dm] xưa
Nghe tiếng [Gm] trống ngân dài trong nắng [C] hạ
Bỗng thấy [A7] mình trẻ lại tuổi hoa [F] niên
[Dm] Những dãy lớp còn [C] nguyên màu tường [A7] đỏ
[Dm] Bảng đen [Gm] xưa trầm vọng tiếng thầy [Dm] cô
Bạn bè [Gm] cũ... mỗi người xa một [C] cõi
Có người [A7] về miền mây trắng rong [Dm] chơi
Chỉ [D] còn lại trong ta trời kỷ [Bm] niệm
Một hành [A] lang rộn rã tiếng bạn [D] bè
Nơi tuổi [G] trẻ chưa bao giờ toan [A] tính
Tin cuộc đời bằng ánh mắt trong [D] veo
Buổi xế [D] chiều, điều làm ta nhớ [G] nhất
Đâu phải là danh vọng với vinh [D] hoa
Mà là [Em] khi thả hồn về trường [G] cũ
Một khoảng [A] trời trong vắt nắng nguyên [D] sơ.
Intro: [Dm][C][Dm][Gm]-[F][A][Dm]
Có người [Dm] hỏi vì sao ta biền biệt
Đã bao [A7] mùa không thấy chút tăm [Dm] hơi
Có lẽ [Gm] bởi tháng năm rong ruỗi [Bb] quá
Bụi mờ [C] dần một khoảng sáng ngày [A7] xưa
Ta mải [C] miết giữa bao điều được [A7] mất
[Dm] Bước vào [Gm] đời như chiếc lá sang [Dm] sông
Tưởng ký [Gm] ức chỉ còn là chiếc [A7] bóng
Nào ngờ đâu vẫn thức giữa tim [Dm] mình
Nếu một [Dm] sớm về ngang qua trường cũ
Xin nhặt [A7] giùm hoa phượng gửi ngày [Dm] xưa
Nghe tiếng [Gm] trống ngân dài trong nắng [C] hạ
Bỗng thấy [A7] mình trẻ lại tuổi hoa [F] niên
[Dm] Những dãy lớp còn [C] nguyên màu tường [A7] đỏ
[Dm] Bảng đen [Gm] xưa trầm vọng tiếng thầy [Dm] cô
Bạn bè [Gm] cũ... mỗi người xa một [C] cõi
Có người [A7] về miền mây trắng rong [Dm] chơi
Chỉ [D] còn lại trong ta trời kỷ [Bm] niệm
Một hành [A] lang rộn rã tiếng bạn [D] bè
Nơi tuổi [G] trẻ chưa bao giờ toan [A] tính
Tin cuộc đời bằng ánh mắt trong [D] veo
Buổi xế [D] chiều, điều làm ta nhớ [G] nhất
Đâu phải là danh vọng với vinh [D] hoa
Mà là [Em] khi thả hồn về trường [G] cũ
Một khoảng [A] trời trong vắt nắng nguyên [D] sơ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!