[Dm] Intro: [Am][Dm]-[Am]
Tuổi già đôi khi không sợ bệnh [E7] đau
Chỉ sợ căn nhà không còn tiếng gọi mình [Am] nữa
[Am][Dm]-[G][C]-[F][Dm]-[E7][Am]
Ngày hai đứa con khôn [Am] lớn
Mỗi đứa một nơi, dựng đời riêng
Căn nhà xưa giờ thưa [E7] tiếng cười
Chỉ còn hai mái đầu bạc ngồi [Am] im
Người đàn bà năm xưa tôi [Am] cưới
Sau cơn tai biến, đổi khác [Dm] nhiều
Hay quên, hay đau, hay buồn vô [Am] cớ
Và [E7] hay trách tôi đủ [Am] điều
[Am] Bữa cơm chiều nghe muỗng [Dm] chạm tô
[G] Mà lòng mình như gió [C] mùa khô
[F] Tôi lặng im như người có [Dm] lỗi
Dẫu cả [E7] đời chỉ biết hy [Am] sinh
Tôi là người đàn ông xế [Am] bóng
Đi qua đời bằng những lặng [Dm] câm
Ngoài hiên mưa rơi từng giọt [G] lạnh
Ướt vai [E7] già nghe quặn trong [Am] tim
Vợ nóng tính vì đau bệnh [Am] tật
Tôi hiểu mà vẫn thấy chạnh [Dm] lòng
Con cái xa chẳng ai [E7] hay biết
Cha mình giờ cô độc hay [Am] không
Có những đêm tôi ngồi rất [Am] khuya
Nghe tiếng đồng hồ cũ thở [Dm] than
Ngoài đường xe qua rồi mất [E7] hút
Đời người sao cũng vội [Am] vàng
Bà lại trách chuyện xưa chuyện [Am] cũ
Rồi quay lưng nước mắt rưng [Dm] rưng
Tôi thương lắm nhưng không còn [E7] sức
Để giữ căn nhà khỏi lạnh [Am] dần
[Am][Dm]-[G][C]-[F][Dm]-[E7][Am][Am] Tôi xếp vài bộ đồ cũ kỹ
Một chiếc áo sờn đã [Dm] bạc màu
[G] Nhìn tấm ảnh gia đình năm [E7] ấy
Mà nghe tim đau đến nghẹn [Am] câu
Tôi bước nhẹ ra ngoài cửa [Am] tối
Không trách ai chẳng giận một [Dm] người
Chỉ mang theo chút tình cha [E7] cũ
Và cuộc đời đã mỏi đôi [Am] vai
Tôi là người đàn ông xế [Am] bóng
Mang nỗi buồn giấu giữa đêm [Dm] sâu
Một đời lo cho người cho [G] nghĩa
Đến cuối [E7] cùng chẳng biết về [Am] đâu
Nếu mai này ai còn nhớ [Am] tới
Xin hiểu rằng tôi đã từng [Dm] yêu
Từng sống hết cho gia đình [E7] nhỏ
Rồi âm thầm đi giữa quạnh [Am] hiu
Đàn ông [Am] già đôi khi ra [Dm] đi
[E7] Không phải vì hết thương
Mà vì quá cô đơn trong chính ngôi nhà [Am] mình [F][G][E7][Am]
[Dm] Intro: [Am][Dm]-[Am]
Tuổi già đôi khi không sợ bệnh [E7] đau
Chỉ sợ căn nhà không còn tiếng gọi mình [Am] nữa
[Am][Dm]-[G][C]-[F][Dm]-[E7][Am]
Ngày hai đứa con khôn [Am] lớn
Mỗi đứa một nơi, dựng đời riêng
Căn nhà xưa giờ thưa [E7] tiếng cười
Chỉ còn hai mái đầu bạc ngồi [Am] im
Người đàn bà năm xưa tôi [Am] cưới
Sau cơn tai biến, đổi khác [Dm] nhiều
Hay quên, hay đau, hay buồn vô [Am] cớ
Và [E7] hay trách tôi đủ [Am] điều
[Am] Bữa cơm chiều nghe muỗng [Dm] chạm tô
[G] Mà lòng mình như gió [C] mùa khô
[F] Tôi lặng im như người có [Dm] lỗi
Dẫu cả [E7] đời chỉ biết hy [Am] sinh
Tôi là người đàn ông xế [Am] bóng
Đi qua đời bằng những lặng [Dm] câm
Ngoài hiên mưa rơi từng giọt [G] lạnh
Ướt vai [E7] già nghe quặn trong [Am] tim
Vợ nóng tính vì đau bệnh [Am] tật
Tôi hiểu mà vẫn thấy chạnh [Dm] lòng
Con cái xa chẳng ai [E7] hay biết
Cha mình giờ cô độc hay [Am] không
Có những đêm tôi ngồi rất [Am] khuya
Nghe tiếng đồng hồ cũ thở [Dm] than
Ngoài đường xe qua rồi mất [E7] hút
Đời người sao cũng vội [Am] vàng
Bà lại trách chuyện xưa chuyện [Am] cũ
Rồi quay lưng nước mắt rưng [Dm] rưng
Tôi thương lắm nhưng không còn [E7] sức
Để giữ căn nhà khỏi lạnh [Am] dần
[Am][Dm]-[G][C]-[F][Dm]-[E7][Am][Am] Tôi xếp vài bộ đồ cũ kỹ
Một chiếc áo sờn đã [Dm] bạc màu
[G] Nhìn tấm ảnh gia đình năm [E7] ấy
Mà nghe tim đau đến nghẹn [Am] câu
Tôi bước nhẹ ra ngoài cửa [Am] tối
Không trách ai chẳng giận một [Dm] người
Chỉ mang theo chút tình cha [E7] cũ
Và cuộc đời đã mỏi đôi [Am] vai
Tôi là người đàn ông xế [Am] bóng
Mang nỗi buồn giấu giữa đêm [Dm] sâu
Một đời lo cho người cho [G] nghĩa
Đến cuối [E7] cùng chẳng biết về [Am] đâu
Nếu mai này ai còn nhớ [Am] tới
Xin hiểu rằng tôi đã từng [Dm] yêu
Từng sống hết cho gia đình [E7] nhỏ
Rồi âm thầm đi giữa quạnh [Am] hiu
Đàn ông [Am] già đôi khi ra [Dm] đi
[E7] Không phải vì hết thương
Mà vì quá cô đơn trong chính ngôi nhà [Am] mình [F][G][E7][Am]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!