1. [C] Nhìn bờ vai đã lâu trĩu [G] nặng
Nhìn đôi mắt [Am] đã mệt nhoài
Nhìn vào những [F] héo hon đang cố [G] níu sương mai.
[C] Ngày ban mai chưa qua cánh [G] rừng
Dịu dàng ôm [F] lấy con tim cằn [C] khô
Nhành hoa đã [Fm] úa lâu nay ngát [G] hương lành.
Em [C] cần thương cho đôi vai đã gánh nhiều [G] mỏi mệt
Em [Am] cần thương cho đôi mi sau những lần [F] ướt nhòe
Thương [C] vì cơn đau thêm lâu đã khiến mình [G] chai sần
Em [Am] cần thương em thương [C] cho khô khốc lại [F] thắm lên.
ĐK:
Tìm về những [C] chốn quen xưa khi con tim chưa từng [G] tan vỡ
Hàng cây vẫn [Am] đó đợi chờ như chưa từng có ngày [F] bơ vơ
Rồi mai thức [C] giấc em nghe con tim như đang cười [G] thật khẽ
Bình yên đôi [Am] khi chỉ là cuối [G] cùng có một nơi quay [F] về.
2. Ôm [C] từng chao nghiêng em ngã vào hoang [G] tàn
Đi [Am] vào thênh thang để được an trú giữa [F] mây ngàn
Ta [C] lại đi qua từng miền dông bão mà [G] vững vàng
Cho [Am] dù em mang theo [G] bao vết xước còn nhá [F] nhem.
ĐK:
Tìm về những [C] chốn quen xưa khi con tim chưa từng [G] tan vỡ
Hàng cây vẫn [Am] đó đợi chờ như chưa từng có ngày [F] bơ vơ
Rồi mai thức [C] giấc em nghe con tim như đang cười [G] thật khẽ
Bình yên đôi [Am] khi chỉ là cuối [G] cùng có một nơi quay [F] về.
Chẳng còn tiếc [F] nuối, gió [G] hãy cuốn lấy thân [Am] tôi
Đưa tôi giải [G] thoát u mê sau [F] những rối bời
Cho con [C] tim được nghỉ [Am] ngơi
Ngày [Dm] tháng mưa giông dần vơi
Mong được thảnh [G] thơi.
ĐK:
Tìm về những [C] chốn quen xưa khi con tim chưa từng [G] tan vỡ
Hàng cây vẫn [Am] đó đợi chờ như chưa từng có ngày [F] bơ vơ
Rồi mai thức [C] giấc em nghe con tim như đang cười [G] thật khẽ
Bình yên đôi [Am] khi chỉ là cuối [G] cùng có một nơi quay [F] về.
Cho vết thương hoài ngủ [C] mê [E7][Am][F] Cho vết thương ngủ [C] mê.
1. [C] Nhìn bờ vai đã lâu trĩu [G] nặng
Nhìn đôi mắt [Am] đã mệt nhoài
Nhìn vào những [F] héo hon đang cố [G] níu sương mai.
[C] Ngày ban mai chưa qua cánh [G] rừng
Dịu dàng ôm [F] lấy con tim cằn [C] khô
Nhành hoa đã [Fm] úa lâu nay ngát [G] hương lành.
Em [C] cần thương cho đôi vai đã gánh nhiều [G] mỏi mệt
Em [Am] cần thương cho đôi mi sau những lần [F] ướt nhòe
Thương [C] vì cơn đau thêm lâu đã khiến mình [G] chai sần
Em [Am] cần thương em thương [C] cho khô khốc lại [F] thắm lên.
ĐK:
Tìm về những [C] chốn quen xưa khi con tim chưa từng [G] tan vỡ
Hàng cây vẫn [Am] đó đợi chờ như chưa từng có ngày [F] bơ vơ
Rồi mai thức [C] giấc em nghe con tim như đang cười [G] thật khẽ
Bình yên đôi [Am] khi chỉ là cuối [G] cùng có một nơi quay [F] về.
2. Ôm [C] từng chao nghiêng em ngã vào hoang [G] tàn
Đi [Am] vào thênh thang để được an trú giữa [F] mây ngàn
Ta [C] lại đi qua từng miền dông bão mà [G] vững vàng
Cho [Am] dù em mang theo [G] bao vết xước còn nhá [F] nhem.
ĐK:
Tìm về những [C] chốn quen xưa khi con tim chưa từng [G] tan vỡ
Hàng cây vẫn [Am] đó đợi chờ như chưa từng có ngày [F] bơ vơ
Rồi mai thức [C] giấc em nghe con tim như đang cười [G] thật khẽ
Bình yên đôi [Am] khi chỉ là cuối [G] cùng có một nơi quay [F] về.
Chẳng còn tiếc [F] nuối, gió [G] hãy cuốn lấy thân [Am] tôi
Đưa tôi giải [G] thoát u mê sau [F] những rối bời
Cho con [C] tim được nghỉ [Am] ngơi
Ngày [Dm] tháng mưa giông dần vơi
Mong được thảnh [G] thơi.
ĐK:
Tìm về những [C] chốn quen xưa khi con tim chưa từng [G] tan vỡ
Hàng cây vẫn [Am] đó đợi chờ như chưa từng có ngày [F] bơ vơ
Rồi mai thức [C] giấc em nghe con tim như đang cười [G] thật khẽ
Bình yên đôi [Am] khi chỉ là cuối [G] cùng có một nơi quay [F] về.
Cho vết thương hoài ngủ [C] mê [E7][Am][F] Cho vết thương ngủ [C] mê.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!