Đặng Thành Vinh

Đặng Thành Vinh

Tiểu sử Đặng Thành Vinh

Trong dòng chảy mênh mông của âm nhạc Việt Nam, có những người nhạc sĩ không chọn hào quang rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu trung tâm, mà chọn nép mình bên những triền núi, những dòng sông để lắng nghe nhịp thở của đất trời và con người. Nhạc sĩ Đặng Thành Vinh là một người như thế.

Sinh năm 1957 tại vùng đất học Nam Định, người con mang tên Đặng Thành Vinh ấy đã mang theo tâm hồn đầy ắp phù sa sông Hồng lên với đá xám Hà Giang, để rồi từ đó, những giai điệu thấm đẫm tình yêu quê hương và thân phận con người ra đời. Ông lặng lẽ cống hiến cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 2021, để lại một di sản âm nhạc khiêm nhường nhưng bền bỉ trong lòng công chúng yêu nhạc trữ tình.

Lớn lên tại Nam Định trong thời kỳ đất nước còn nhiều gian khó, âm nhạc đến với Đặng Thành Vinh như một định mệnh để xoa dịu tâm hồn. Sau khi rời ghế nhà trường, ông lên đường nhập ngũ, mang theo cây đàn guitar đi qua những cung đường hành quân. Chính môi trường quân đội và những năm tháng gắn bó với đồng đội đã trui rèn nên bản lĩnh và sự chân thành trong phong cách sáng tác sau này của ông. Những nốt nhạc đầu tiên được viết lên trên bản thảo lúc bấy giờ còn nồng mùi thuốc súng, nhưng đã sớm bộc lộ một tư duy âm nhạc tinh tế.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, cơ duyên đã đưa Đặng Thành Vinh đến với Hà Giang – nơi mà sau này ông coi là quê hương thứ hai của mình. Ông công tác tại Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh Hà Giang trong nhiều năm. Tại đây, ông không chỉ là một cán bộ văn hóa mà còn là một người lữ hành miệt mài đi qua những bản làng, những cổng trời Quản Bạ, những cao nguyên đá Đồng Văn. Chính vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên và nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc vùng cao đã trở thành nguồn nhựa sống tuôn trào trong các sáng tác của ông.

Giai đoạn từ những năm 1990 đến đầu thập niên 2000 đánh dấu sự chín muồi trong bút pháp của Đặng Thành Vinh. Ông không chỉ viết về núi rừng mà còn viết về mẹ, về những lời ru và những góc khuất thầm lặng của tâm hồn. Các sáng tác của ông bắt đầu lan tỏa khỏi biên giới tỉnh nhà, xuất hiện trong các chương trình ca nhạc trên sóng truyền hình quốc gia và được nhiều nghệ sĩ tên tuổi lựa chọn thể hiện. Ông trở thành hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam, khẳng định vị thế của một nhạc sĩ chuyên nghiệp có bản sắc riêng biệt.

Âm nhạc của Đặng Thành Vinh không ồn ào, phô diễn kỹ thuật mà đi sâu vào lòng người bởi sự mộc mạc và chân thành, Ông khéo léo chắt lọc những nét nhạc đặc trưng của các làn điệu dân ca miền núi phía Bắc, pha trộn với lối tư duy âm nhạc phương Tây hiện đại. Điều này khiến ca khúc của ông vừa có sự gần gũi của tiếng khèn, tiếng sáo, vừa có sự sang trọng của nhạc nhẹ. Những bài hát của ông thường mang màu sắc hoài niệm, chứa đựng lời tự sự của một người con xa quê hoặc lòng tri ân sâu sắc đối với người mẹ, đọc lời ca của ông, người ta thấy hiện ra cả một bức tranh thiên nhiên hữu tình hay những khung cảnh sinh hoạt đời thường đầy cảm động.

Các tác phẩm tiêu biểu như Hà Giang, Quê hương tôi, Lời ru đêm nay, Tiếng đàn bên bờ suối, Lời ru cho con, Nhớ về Hà Giang ...

Với những cống hiến không mệt mỏi cho nghệ thuật, nhạc sĩ Đặng Thành Vinh đã nhận được nhiều sự ghi nhận xứng đáng. Ông được tặng thưởng nhiều huy chương và kỷ niệm chương vì sự nghiệp phát triển văn hóa, nghệ thuật của tỉnh Hà Giang và của Việt Nam. Nhiều tác phẩm của ông đã đạt giải cao trong các cuộc vận động sáng tác do Hội Nhạc sĩ Việt Nam và Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức. Di sản lớn nhất mà ông để lại chính là tình yêu của khán giả dành cho những giai điệu quê hương.

HAV tổng hợp