Tình ca - Mãi mãi là bản tình ca của mọi bản tình ca

C cobedanau 3,836 lượt xem

Ta hát chung tiếng ca vang dội từ nghìn phương xa
Xua kẻ thù đi mau, dập tắt chiến tranh đẫm máu
Đập tan ngay bao đau khổ và chia ly

Tình ca được nhạc sĩ Hoàng Việt sáng tác năm 1957  trong hoàn cảnh rất đặc biệt là người con miền Nam tập kết ra Bắc lúc đó Hoàng Việt đang sống ở thủ đô Hà Nội trong một lần nhận được thư của ngươi vợ yêu quý của mình ở miền Nam ruột thịt đang bị giặc Mĩ xâm lươc, ông bất ngờ khi biết rằng lá thư mà ngươi vợ yêu quý của mình đã đi dược một quãng đường dài đến như vậy, lá thư từ quê ông lên Sài Gòn, từ Sài Gòn sang Băng Cốc Thái Lan, rồi lại sang Pari Pháp và rồi từ Pari lá thư mới được chuyển về Hà Nội đến được tay ông, lá thư đã được chuyển qua một quãng đường dài hàng trăm ngàn km và trong thời gian rất dài. 

Xúc động trước tình cảm của người vợ yêu quý dành cho mình và cảm nhận được sự chia cắt của một đất nước nhỏ bé như Việt nam mà khi chuyển một lá thư lại phải trải qua một chặng đường và khoảng thời gian dài đến như vậy ông đã tự mình hát lên: "Khi cất lên tiếng ca gửi về người yêu quê ta, ta át tiếng gió mưa thét gào cuộn dâng phong ba. Em ơi nghe chăng lời trái tim vọng ra" bài hát đã lên dến cao trào "ta hát chung tiếng ca vang dội từ ngàn phương xa xua kẻ thù đi mau dập tắt chiến tranh đẫm máu đập tan ngay bao đau khổ và chia ly" và cứ như thế bản Tình ca đầu tiên của Việt Nam được ra đời. 

Từ khi được phổ biến đến nay Tình ca đã để lại trong lòng biết bao người yêu nhạc trên khắp cả nước nhũng tình cảm tốt đẹp. Nó là lời lời hứa của người lính trước khi ra trận và cũng là động viên của hậu phương, nó khắc hoạ rất rõ nét tình cảm của biết bao đôi trai gái những người Việt Nam trong thời đại hoà bình và dựng xây đất nước. Để giờ đây mỗi chúng ta khi nghe Tình ca lại thấy hiện lên trong đó một lời nhắn nhủ, và dâng lên cảm giác bồi hồi xao xuyến với nhịp đập của con tim tình yêu chung thủy đợi chờ trong mỗi người và Tình ca của Hoàng Việt sẽ mãi mãi là bản tình ca của mọi bản tình ca.

Khi hát lên tiếng ca gởi về người yêu quê ta
Ta át tiếng gió mưa thét gào cuộn dâng phong ba
Em ơi! nghe chăng lời trái tim vọng ra
Rung trong không gian mặt biển sôi ầm vang
Qua núi biếc chập chùng xa xa
Qua bóng mây che mờ quê ta
Tiếng ca đời đời chung thuỷ thiết tha

Em có nghe tiếng ca chứa đựng hận thù sâu xa
Đã biến tình đôi ta thành những ánh sao toả sáng
Vượt băng băng qua đêm tối tìm hương hoa
Bến nước Cửu Long còn đó em ơi!
Bãi lúa nương dâu còn mãi muôn đời
Là còn duyên tình ta thắm trong tiếng ca không thể xoá nhoà.

Khi đã nghe tiếng ca của lòng người yêu phương xa
Em hãy ngước mắt lên vui nhìn trời xanh quê ta
Chim bay giăng giăng ngoài nắng xuân đẹp thay
Tan cơn phong ba lòng đất yên rồi đây
Em hãy nở nụ cười tươi xinh
Như cánh hoa xuân chào riêng anh
Nói nhau nghìn lời qua đôi mắt xanh

Ta hát chung tiếng ca vang dội từ nghìn phương xa
Xua kẻ thù đi mau, dập tắt chiến tranh đẫm máu
Đập tan ngay bao đau khổ và chia ly
Giữ lấy đức tin bền vững em ơi
Giữ lấy trái tim đòi sống yêu đời
Làm một bài tình ca của đôi lứa ta dâng cả bao người.

 

Theo congdongdulich và wikipedia.org