1. Hoàng hôn rơi xuống mặt [C] biển
Mang theo những nỗi niềm [D] riêng
Em đứng bên bờ cát [Bm] trắng
Nghe tim mình đang vỡ [Em] tan.
Hàng trăm con sóng vội [C] vàng
Mang theo ký ức ngổn [D] ngang
Còn bao nhiêu điều chưa [Bm] nói
Đã trôi theo thủy triều xa [Em] bờ.
ĐK:
Biển không giữ được mặt [C] trời
Như em không giữ được [D] anh
Hoàng hôn đẹp bao [Bm] nhiêu
Thì chia ly đau bấy [Em] nhiêu.
Và trái tim này quá chật [C] chội
Vì trăm nghìn nỗi nhớ [D] anh
Lời yêu tàn phai quá [Bm] nhanh
Như gió bay ngang [Em] trời.
2. Em nhặt lại từng mảnh [C] nắng còn sót trong đôi tay
Những ngày mình từng rực [D] rỡ giờ hóa theo mây bay
Thế nhưng em cứ [Bm] ngỡ mình vẫn trong cơn say
Rồi ngày mai sẽ thức [Em] giấc mọi buồn đau sẽ biến mất.
Giá như anh có [C] thể
Đến như bình [D] minh và sưởi ấm tâm hồn [Bm] em
Dìu em qua ngàn giông [Em] bão.
ĐK:
Biển không giữ được mặt [C] trời
Như em không giữ được [D] anh
Hoàng hôn đẹp bao [Bm] nhiêu
Thì chia ly đau bấy [Em] nhiêu.
Và trái tim này quá chật [C] chội
Vì trăm nghìn nỗi nhớ [D] anh
Lời yêu tàn phai quá [Bm] nhanh
Như gió bay ngang [Em] trời.
* [C] Nếu một ngày
Vô tình ta lại được gặp [D] nhau một lần
Xin hãy đừng để mình nhìn [Bm] nhau thật gần biển sâu vô tận
Cũng sẽ [Em] trào dâng ngàn cơn sóng.
ĐK:
Biển không giữ được mặt [C] trời
Như em không giữ được [D] anh
Hoàng hôn đẹp bao [Bm] nhiêu
Thì chia ly đau bấy [Em] nhiêu.
Và trái tim này quá chật [C] chội
Vì trăm nghìn nỗi nhớ [D] anh
Lời yêu tàn phai quá [Bm] nhanh
Như gió bay ngang [Em] trời.
Mặt trời vẫn sẽ [C] lặn
[D] Biển vẫn cứ xanh [Bm] thôi
[Em] Chỉ có em ở [C] lại
[D] Với nỗi buồn không [Em] nguôi.
1. Hoàng hôn rơi xuống mặt [C] biển
Mang theo những nỗi niềm [D] riêng
Em đứng bên bờ cát [Bm] trắng
Nghe tim mình đang vỡ [Em] tan.
Hàng trăm con sóng vội [C] vàng
Mang theo ký ức ngổn [D] ngang
Còn bao nhiêu điều chưa [Bm] nói
Đã trôi theo thủy triều xa [Em] bờ.
ĐK:
Biển không giữ được mặt [C] trời
Như em không giữ được [D] anh
Hoàng hôn đẹp bao [Bm] nhiêu
Thì chia ly đau bấy [Em] nhiêu.
Và trái tim này quá chật [C] chội
Vì trăm nghìn nỗi nhớ [D] anh
Lời yêu tàn phai quá [Bm] nhanh
Như gió bay ngang [Em] trời.
2. Em nhặt lại từng mảnh [C] nắng còn sót trong đôi tay
Những ngày mình từng rực [D] rỡ giờ hóa theo mây bay
Thế nhưng em cứ [Bm] ngỡ mình vẫn trong cơn say
Rồi ngày mai sẽ thức [Em] giấc mọi buồn đau sẽ biến mất.
Giá như anh có [C] thể
Đến như bình [D] minh và sưởi ấm tâm hồn [Bm] em
Dìu em qua ngàn giông [Em] bão.
ĐK:
Biển không giữ được mặt [C] trời
Như em không giữ được [D] anh
Hoàng hôn đẹp bao [Bm] nhiêu
Thì chia ly đau bấy [Em] nhiêu.
Và trái tim này quá chật [C] chội
Vì trăm nghìn nỗi nhớ [D] anh
Lời yêu tàn phai quá [Bm] nhanh
Như gió bay ngang [Em] trời.
* [C] Nếu một ngày
Vô tình ta lại được gặp [D] nhau một lần
Xin hãy đừng để mình nhìn [Bm] nhau thật gần biển sâu vô tận
Cũng sẽ [Em] trào dâng ngàn cơn sóng.
ĐK:
Biển không giữ được mặt [C] trời
Như em không giữ được [D] anh
Hoàng hôn đẹp bao [Bm] nhiêu
Thì chia ly đau bấy [Em] nhiêu.
Và trái tim này quá chật [C] chội
Vì trăm nghìn nỗi nhớ [D] anh
Lời yêu tàn phai quá [Bm] nhanh
Như gió bay ngang [Em] trời.
Mặt trời vẫn sẽ [C] lặn
[D] Biển vẫn cứ xanh [Bm] thôi
[Em] Chỉ có em ở [C] lại
[D] Với nỗi buồn không [Em] nguôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!