1. Đường không đi [Dm] lại lâu ngày sẽ mờ [Am] lối
Người không qua [Bb] lại, lâu [C] dần sẽ quên [F] thôi
Chỉ có nỗi [Dm] đau, bao năm giày vò [Am] mãi
Người đã quên [Gm7] rồi, nhưng nỗi [Am7] đau còn chưa [Dm] quên.
2. Có duyên có [Dm] phận ta gặp nhau thế [Am] nhưng
Ngọt ngào chẳng [Bb] thấy chỉ [C] thấy hàng lệ rưng [F] rưng
Người chẳng thật [Dm] lòng nên ta đường về lẻ [Am] bóng
Ai đó thay [Gm7] lòng hóa mây [Am7] đen trời đổ mưa [Dm] giông.
ĐK:
Đôi ta từng là uyên [Dm] ương bao nhiêu người từng mơ [Am] ước
Nhưng nay chẳng cùng phương [Bb] hướng chẳng giữ lấy [C] nhau chẳng còn khiêm [F] nhường
Thay yêu chiều bằng cãi [Dm] vã không ai nhận mình sai [Am] cả
Ai cũng là kẻ đáng [Gm7] thương chẳng ai [Am7] soi được mình trong [Dm] gương.
Đôi ta lựa chọn buông [Dm] tay buông câu từ không áy [Am] náy
Quên câu hẹn thề năm [Bb] ấy sẽ giữ lấy [C] nhau đến tận sau [F] này
Quên đi lời hẹn khế [Dm] ước buông tay chẳng cần nói [Am] trước
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
2. Có duyên có [Dm] phận ta gặp nhau thế [Am] nhưng
Ngọt ngào chẳng [Bb] thấy chỉ [C] thấy hàng lệ rưng [F] rưng
Người chẳng thật [Dm] lòng nên ta đường về lẻ [Am] bóng
Ai đó thay [Gm7] lòng hóa mây [Am7] đen trời đổ mưa [Dm] giông.
ĐK:
Đôi ta từng là uyên [Dm] ương bao nhiêu người từng mơ [Am] ước
Nhưng nay chẳng cùng phương [Bb] hướng chẳng giữ lấy [C] nhau chẳng còn khiêm [F] nhường
Thay yêu chiều bằng cãi [Dm] vã không ai nhận mình sai [Am] cả
Ai cũng là kẻ đáng [Gm7] thương chẳng ai [Am7] soi được mình trong [Dm] gương.
Đôi ta lựa chọn buông [Dm] tay buông câu từ không áy [Am] náy
Quên câu hẹn thề năm [Bb] ấy sẽ giữ lấy [C] nhau đến tận sau [F] này
Quên đi lời hẹn khế [Dm] ước buông tay chẳng cần nói [Am] trước
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
ĐK:
Đôi ta từng là uyên [Dm] ương bao nhiêu người từng mơ [Am] ước
Nhưng nay chẳng cùng phương [Bb] hướng chẳng giữ lấy [C] nhau chẳng còn khiêm [F] nhường
Thay yêu chiều bằng cãi [Dm] vã không ai nhận mình sai [Am] cả
Ai cũng là kẻ đáng [Gm7] thương chẳng ai [Am7] soi được mình trong [Dm] gương.
Đôi ta lựa chọn buông [Dm] tay buông câu từ không áy [Am] náy
Quên câu hẹn thề năm [Bb] ấy sẽ giữ lấy [C] nhau đến tận sau [F] này
Quên đi lời hẹn khế [Dm] ước buông tay chẳng cần nói [Am] trước
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
1. Đường không đi [Dm] lại lâu ngày sẽ mờ [Am] lối
Người không qua [Bb] lại, lâu [C] dần sẽ quên [F] thôi
Chỉ có nỗi [Dm] đau, bao năm giày vò [Am] mãi
Người đã quên [Gm7] rồi, nhưng nỗi [Am7] đau còn chưa [Dm] quên.
2. Có duyên có [Dm] phận ta gặp nhau thế [Am] nhưng
Ngọt ngào chẳng [Bb] thấy chỉ [C] thấy hàng lệ rưng [F] rưng
Người chẳng thật [Dm] lòng nên ta đường về lẻ [Am] bóng
Ai đó thay [Gm7] lòng hóa mây [Am7] đen trời đổ mưa [Dm] giông.
ĐK:
Đôi ta từng là uyên [Dm] ương bao nhiêu người từng mơ [Am] ước
Nhưng nay chẳng cùng phương [Bb] hướng chẳng giữ lấy [C] nhau chẳng còn khiêm [F] nhường
Thay yêu chiều bằng cãi [Dm] vã không ai nhận mình sai [Am] cả
Ai cũng là kẻ đáng [Gm7] thương chẳng ai [Am7] soi được mình trong [Dm] gương.
Đôi ta lựa chọn buông [Dm] tay buông câu từ không áy [Am] náy
Quên câu hẹn thề năm [Bb] ấy sẽ giữ lấy [C] nhau đến tận sau [F] này
Quên đi lời hẹn khế [Dm] ước buông tay chẳng cần nói [Am] trước
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
2. Có duyên có [Dm] phận ta gặp nhau thế [Am] nhưng
Ngọt ngào chẳng [Bb] thấy chỉ [C] thấy hàng lệ rưng [F] rưng
Người chẳng thật [Dm] lòng nên ta đường về lẻ [Am] bóng
Ai đó thay [Gm7] lòng hóa mây [Am7] đen trời đổ mưa [Dm] giông.
ĐK:
Đôi ta từng là uyên [Dm] ương bao nhiêu người từng mơ [Am] ước
Nhưng nay chẳng cùng phương [Bb] hướng chẳng giữ lấy [C] nhau chẳng còn khiêm [F] nhường
Thay yêu chiều bằng cãi [Dm] vã không ai nhận mình sai [Am] cả
Ai cũng là kẻ đáng [Gm7] thương chẳng ai [Am7] soi được mình trong [Dm] gương.
Đôi ta lựa chọn buông [Dm] tay buông câu từ không áy [Am] náy
Quên câu hẹn thề năm [Bb] ấy sẽ giữ lấy [C] nhau đến tận sau [F] này
Quên đi lời hẹn khế [Dm] ước buông tay chẳng cần nói [Am] trước
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
ĐK:
Đôi ta từng là uyên [Dm] ương bao nhiêu người từng mơ [Am] ước
Nhưng nay chẳng cùng phương [Bb] hướng chẳng giữ lấy [C] nhau chẳng còn khiêm [F] nhường
Thay yêu chiều bằng cãi [Dm] vã không ai nhận mình sai [Am] cả
Ai cũng là kẻ đáng [Gm7] thương chẳng ai [Am7] soi được mình trong [Dm] gương.
Đôi ta lựa chọn buông [Dm] tay buông câu từ không áy [Am] náy
Quên câu hẹn thề năm [Bb] ấy sẽ giữ lấy [C] nhau đến tận sau [F] này
Quên đi lời hẹn khế [Dm] ước buông tay chẳng cần nói [Am] trước
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
Xóa hết chữ vấn chữ [Gm7] vương xóa đi [Am7] luôn cả người em [Dm] thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!