1. [Am] Gió mát trăng thanh em [G] đây chẳng [C] cần vài ba chữ danh
[F] Cứ sống thong dong sao cho vẹn [G] tròn một đời xuân xanh
[Am] Giữa những mong manh vẫn [G] thấy cuộc [C] đời đẹp như bức tranh
[F] Để những an yên trong tâm hồn [G] được tự do chắp cánh.
2. Chẳng bận [Am] tâm bao nhiêu triêu ngoa đang trêu đùa
Vì [G] càng phân [C] vân thì lòng này sẽ càng ngẩn ngơ í ơ
[F] Em cứ đem lời ca ra thêu thùa
Chứ [G] ngồi chờ [Am] đâu tìm thấy bến bờ?
ĐK:
Người con [F] gái lá ngọc cành vàng
Như [G] nhành hoa [Am] trong trắng giữa đại [C] ngàn
Thấm nắng mưa đất [F] trời để rồi tươi sáng
[G] Khoe sắc hương giữa [Am] đời một trời khao [C] khát.
Đời mang [F] đến bão giông ngập tràn
[G] Mà em [Am] đâu dễ gì lụi [C] tàn
Vẫn sắt son chờ [F] đợi một người xứng đáng
[G] Vẫn thắm tươi dẫu [Am] hoa em chẳng cần gác [C] tía mâm son lầu [Am] vàng.
2. Chẳng bận [Am] tâm bao nhiêu triêu ngoa đang trêu đùa
Vì [G] càng phân [C] vân thì lòng này sẽ càng ngẩn ngơ í ơ
[F] Em cứ đem lời ca ra thêu thùa
Chứ [G] ngồi chờ [Am] đâu tìm thấy bến bờ?
2. Chẳng bận [Am] tâm bao nhiêu triêu ngoa đang trêu đùa
Vì [G] càng phân [C] vân thì lòng này sẽ càng ngẩn ngơ í ơ
[F] Em cứ đem lời ca ra thêu thùa
Chứ [G] ngồi chờ [Am] đâu tìm thấy bến bờ?
ĐK:
Người con [F] gái lá ngọc cành vàng
Như [G] nhành hoa [Am] trong trắng giữa đại [C] ngàn
Thấm nắng mưa đất [F] trời để rồi tươi sáng
[G] Khoe sắc hương giữa [Am] đời một trời khao [C] khát.
Đời mang [F] đến bão giông ngập tràn
[G] Mà em [Am] đâu dễ gì lụi [C] tàn
Vẫn sắt son chờ [F] đợi một người xứng đáng
[G] Vẫn thắm tươi dẫu [Am] hoa em chẳng cần gác [C] tía mâm son lầu [Am] vàng.
* Thân [F] em như hạt mưa sa hạt vào đài [Am] các hạt ra ruộng cầy
Vinh [F] hoa mặc kệ người ta phận duyên đưa [G] đẩy có sao em dùng nấy
Thong [F] dong phiêu bồng như mây
Lời ca em [Am] hát vang khắp non ngàn
Ngọc [F] ngà làm sao sánh [E7] ngang.
ĐK:
Người con [F] gái lá ngọc cành vàng
Như [G] nhành hoa [Am] trong trắng giữa đại [C] ngàn
Thấm nắng mưa đất [F] trời để rồi tươi sáng
[G] Khoe sắc hương giữa [Am] đời một trời khao [C] khát.
Đời mang [F] đến bão giông ngập tràn
[G] Mà em [Am] đâu dễ gì lụi [C] tàn
Vẫn sắt son chờ [F] đợi một người xứng đáng
[G] Vẫn thắm tươi dẫu [Am] hoa em chẳng cần gác [C] tía mâm son lầu [Am] vàng.
1. [Am] Gió mát trăng thanh em [G] đây chẳng [C] cần vài ba chữ danh
[F] Cứ sống thong dong sao cho vẹn [G] tròn một đời xuân xanh
[Am] Giữa những mong manh vẫn [G] thấy cuộc [C] đời đẹp như bức tranh
[F] Để những an yên trong tâm hồn [G] được tự do chắp cánh.
2. Chẳng bận [Am] tâm bao nhiêu triêu ngoa đang trêu đùa
Vì [G] càng phân [C] vân thì lòng này sẽ càng ngẩn ngơ í ơ
[F] Em cứ đem lời ca ra thêu thùa
Chứ [G] ngồi chờ [Am] đâu tìm thấy bến bờ?
ĐK:
Người con [F] gái lá ngọc cành vàng
Như [G] nhành hoa [Am] trong trắng giữa đại [C] ngàn
Thấm nắng mưa đất [F] trời để rồi tươi sáng
[G] Khoe sắc hương giữa [Am] đời một trời khao [C] khát.
Đời mang [F] đến bão giông ngập tràn
[G] Mà em [Am] đâu dễ gì lụi [C] tàn
Vẫn sắt son chờ [F] đợi một người xứng đáng
[G] Vẫn thắm tươi dẫu [Am] hoa em chẳng cần gác [C] tía mâm son lầu [Am] vàng.
2. Chẳng bận [Am] tâm bao nhiêu triêu ngoa đang trêu đùa
Vì [G] càng phân [C] vân thì lòng này sẽ càng ngẩn ngơ í ơ
[F] Em cứ đem lời ca ra thêu thùa
Chứ [G] ngồi chờ [Am] đâu tìm thấy bến bờ?
2. Chẳng bận [Am] tâm bao nhiêu triêu ngoa đang trêu đùa
Vì [G] càng phân [C] vân thì lòng này sẽ càng ngẩn ngơ í ơ
[F] Em cứ đem lời ca ra thêu thùa
Chứ [G] ngồi chờ [Am] đâu tìm thấy bến bờ?
ĐK:
Người con [F] gái lá ngọc cành vàng
Như [G] nhành hoa [Am] trong trắng giữa đại [C] ngàn
Thấm nắng mưa đất [F] trời để rồi tươi sáng
[G] Khoe sắc hương giữa [Am] đời một trời khao [C] khát.
Đời mang [F] đến bão giông ngập tràn
[G] Mà em [Am] đâu dễ gì lụi [C] tàn
Vẫn sắt son chờ [F] đợi một người xứng đáng
[G] Vẫn thắm tươi dẫu [Am] hoa em chẳng cần gác [C] tía mâm son lầu [Am] vàng.
* Thân [F] em như hạt mưa sa hạt vào đài [Am] các hạt ra ruộng cầy
Vinh [F] hoa mặc kệ người ta phận duyên đưa [G] đẩy có sao em dùng nấy
Thong [F] dong phiêu bồng như mây
Lời ca em [Am] hát vang khắp non ngàn
Ngọc [F] ngà làm sao sánh [E7] ngang.
ĐK:
Người con [F] gái lá ngọc cành vàng
Như [G] nhành hoa [Am] trong trắng giữa đại [C] ngàn
Thấm nắng mưa đất [F] trời để rồi tươi sáng
[G] Khoe sắc hương giữa [Am] đời một trời khao [C] khát.
Đời mang [F] đến bão giông ngập tràn
[G] Mà em [Am] đâu dễ gì lụi [C] tàn
Vẫn sắt son chờ [F] đợi một người xứng đáng
[G] Vẫn thắm tươi dẫu [Am] hoa em chẳng cần gác [C] tía mâm son lầu [Am] vàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!