1. Đã khuya [Am] rồi sao tâm tư còn để nơi [G] anh
Người đã thức bấy nhiêu [Em] canh, câu hồi đáp vẫn hoài lãng [Am] tránh
Mấy câu hẹn [F] thề làm em vùi chôn đi cả thanh [G] xuân
Đầm đìa nước mắt rưng [Em] rưng con thuyền trôi không hay điểm [Bm] dừng.
T-ĐK:
Người trao yêu [F] thương này đâu phải sai nhưng tình [G] yêu là từ cả hai
[Em] Ai cho em tương lai, ai ở hiện [Am] tại
Người cạnh bên [F] em đã không tròn vai cớ gì [G] em vô tư nhẫn nại
[Em] Ôm thêm bao đắng cay từ cuộc tình sai [Am] trái.
ĐK:
Em bán đi hết chân [F] tình nhưng chẳng may gặp người toan [G] tính
Năm tháng kia như cực [Em] hình chôn thanh xuân em trong lặng [Am] thinh
Người ta cẩn trọng dấu [F] kín em mủi lòng nhẹ dạ cả [G] tin
Khổ đau quấn lên thân [Em] mình chứ đâu thể gọi là hy [Am] sinh.
Em phải cô đơn lẻ [F] loi thu mình trong mưa buồn giăng [G] lối
Ai mang ánh nắng đi [Em] rồi bôi nhoè thêm nụ cười trên [Am] môi
Mưa ơi mưa ngừng [F] rơi mang cầu vòng an yên đến [G] thôi
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
T-ĐK:
Người trao yêu [F] thương này đâu phải sai nhưng tình [G] yêu là từ cả hai
[Em] Ai cho em tương lai, ai ở hiện [Am] tại
Người cạnh bên [F] em đã không tròn vai cớ gì [G] em vô tư nhẫn nại
[Em] Ôm thêm bao đắng cay từ cuộc tình sai [Am] trái.
ĐK:
Em bán đi hết chân [F] tình nhưng chẳng may gặp người toan [G] tính
Năm tháng kia như cực [Em] hình chôn thanh xuân em trong lặng [Am] thinh
Người ta cẩn trọng dấu [F] kín em mủi lòng nhẹ dạ cả [G] tin
Khổ đau quấn lên thân [Em] mình chứ đâu thể gọi là hy [Am] sinh.
Em phải cô đơn lẻ [F] loi thu mình trong mưa buồn giăng [G] lối
Ai mang ánh nắng đi [Em] rồi bôi nhoè thêm nụ cười trên [Am] môi
Mưa ơi mưa ngừng [F] rơi mang cầu vòng an yên đến [G] thôi
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
ĐK:
Em bán đi hết chân [F] tình nhưng chẳng may gặp người toan [G] tính
Năm tháng kia như cực [Em] hình chôn thanh xuân em trong lặng [Am] thinh
Người ta cẩn trọng dấu [F] kín em mủi lòng nhẹ dạ cả [G] tin
Khổ đau quấn lên thân [Em] mình chứ đâu thể gọi là hy [Am] sinh.
Em phải cô đơn lẻ [F] loi thu mình trong mưa buồn giăng [G] lối
Ai mang ánh nắng đi [Em] rồi bôi nhoè thêm nụ cười trên [Am] môi
Mưa ơi mưa ngừng [F] rơi mang cầu vòng an yên đến [G] thôi
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
1. Đã khuya [Am] rồi sao tâm tư còn để nơi [G] anh
Người đã thức bấy nhiêu [Em] canh, câu hồi đáp vẫn hoài lãng [Am] tránh
Mấy câu hẹn [F] thề làm em vùi chôn đi cả thanh [G] xuân
Đầm đìa nước mắt rưng [Em] rưng con thuyền trôi không hay điểm [Bm] dừng.
T-ĐK:
Người trao yêu [F] thương này đâu phải sai nhưng tình [G] yêu là từ cả hai
[Em] Ai cho em tương lai, ai ở hiện [Am] tại
Người cạnh bên [F] em đã không tròn vai cớ gì [G] em vô tư nhẫn nại
[Em] Ôm thêm bao đắng cay từ cuộc tình sai [Am] trái.
ĐK:
Em bán đi hết chân [F] tình nhưng chẳng may gặp người toan [G] tính
Năm tháng kia như cực [Em] hình chôn thanh xuân em trong lặng [Am] thinh
Người ta cẩn trọng dấu [F] kín em mủi lòng nhẹ dạ cả [G] tin
Khổ đau quấn lên thân [Em] mình chứ đâu thể gọi là hy [Am] sinh.
Em phải cô đơn lẻ [F] loi thu mình trong mưa buồn giăng [G] lối
Ai mang ánh nắng đi [Em] rồi bôi nhoè thêm nụ cười trên [Am] môi
Mưa ơi mưa ngừng [F] rơi mang cầu vòng an yên đến [G] thôi
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
T-ĐK:
Người trao yêu [F] thương này đâu phải sai nhưng tình [G] yêu là từ cả hai
[Em] Ai cho em tương lai, ai ở hiện [Am] tại
Người cạnh bên [F] em đã không tròn vai cớ gì [G] em vô tư nhẫn nại
[Em] Ôm thêm bao đắng cay từ cuộc tình sai [Am] trái.
ĐK:
Em bán đi hết chân [F] tình nhưng chẳng may gặp người toan [G] tính
Năm tháng kia như cực [Em] hình chôn thanh xuân em trong lặng [Am] thinh
Người ta cẩn trọng dấu [F] kín em mủi lòng nhẹ dạ cả [G] tin
Khổ đau quấn lên thân [Em] mình chứ đâu thể gọi là hy [Am] sinh.
Em phải cô đơn lẻ [F] loi thu mình trong mưa buồn giăng [G] lối
Ai mang ánh nắng đi [Em] rồi bôi nhoè thêm nụ cười trên [Am] môi
Mưa ơi mưa ngừng [F] rơi mang cầu vòng an yên đến [G] thôi
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
ĐK:
Em bán đi hết chân [F] tình nhưng chẳng may gặp người toan [G] tính
Năm tháng kia như cực [Em] hình chôn thanh xuân em trong lặng [Am] thinh
Người ta cẩn trọng dấu [F] kín em mủi lòng nhẹ dạ cả [G] tin
Khổ đau quấn lên thân [Em] mình chứ đâu thể gọi là hy [Am] sinh.
Em phải cô đơn lẻ [F] loi thu mình trong mưa buồn giăng [G] lối
Ai mang ánh nắng đi [Em] rồi bôi nhoè thêm nụ cười trên [Am] môi
Mưa ơi mưa ngừng [F] rơi mang cầu vòng an yên đến [G] thôi
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
Cuốn trôi hết đi thiệt [Em] thòi em chịu đựng bấy lâu đủ [Am] rồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!