Phiên bản: 1:
1. Đêm nay anh
[Dm] ngồi lặng yên nghe tôi kể chuyện
[F] xưa bao năm lắng trong tim
[Dm] Tình mình từ thuở tuổi đôi
[Gm] mươi, mà ta chưa
[A7] biết nên để lỡ duyên
[Dm] đời
Xinh
[Dm] xinh đây nét mực
[F] nghiêng trong lưu bút ngày
[Bb] xanh anh đã viết
[A7] tặng tôi
[Dm] Mộng đời còn có hôm
[Gm] nay, ta hẹn gặp nhau
[A7] đây, ôn lại chuyện chúng
[Dm] mình.
ĐK: Đời
[Dm] anh đã bao năm gió
[Bb] sương gót chân in chiến
[A7] trường
Làm
[Gm] quen với đêm canh gió
[Bb] lộng, với mưa
[A7] khuya núi
[Dm] rừng
Đời tôi ngày
[Dm] ngày khi chiều chết trên đường
[Bb] phố
Giọng ca nhịp
[Gm] đàn mong gửi tám hướng tâm
[F] tư
Dù xa nhau anh
[Dm] ơi, lòng ta luôn nhớ
[Bb] đời, thì chờ mong còn
[Dm] dài
2. Mai anh đi
[Dm] rồi, làm sao tôi ngăn được, thà
[F] vui đi cho trót đêm nay
[Dm] Nhiều lần mình trắng bàn
[Gm] tay, như chuyện xa xưa
[A7] ấy, xin đừng nhớ hay
[Dm] buồn
Đôi
[Dm] ta không sống vì
[F] nhau khi kẻ ở người
[Bb] đi, thôi thương tiếc làm
[A7] chi
[Dm] Mình về ngõ tối hai
[Gm] nơi, có vài vì sao
[A7] rơi, đêm hò hẹn hết
[Dm] rồi
Phiên bản: 2:
1. Anh mơ đêm
[Dm] nào, ngồi bên nhau ta kể buồn
[F] vui bao năm dấu trong tim
[Dm] Chuyện từ một thuở biển
[Gm] dâu xua mình trôi, trôi
[A7] mãi nên đành lỡ duyên
[Dm] đời
Tâm
[Dm] tư qua nét mực
[F] nghiêng hơn trăm lá tình
[Bb] thư anh đã viết
[A7] gửi em
[Dm] Hẹn hò rồi có mai
[Gm] đây, ta gặp lại nhau
[A7] thôi nên còn chuyện
[Dm] chúng mình
ĐK: Đời
[Am] anh vẫn long đong, gót
[Bb] xa vẫn đơn côi xứ
[A7] lạ
Thường
[Gm] đêm vẫn đêm sâu giấc
[Bb] mơ vẫn mênh
[A7] mông mắt
[Dm] buồn
Còn em bùi
[Dm] ngùi, khi chiều chết phương trời
[Bb] cũ
Làm thân vạc
[Gm] sầu cho buồn tám hướng tâm
[F] tư
Dù không gian xa
[Dm] xôi, lòng ta luôn nhớ
[Bb] hoài thì chờ mong còn
[Dm] dài
2. Ta yêu con
[Dm] đường mà chông gai trắc trở, để
[F] thương vay khóc mướn đêm đêm
[Dm] Nữa đời còn trắng bàn
[Gm] tay, trong niềm đau nỗi
[A7] nhớ nên lòng xót xa
[Dm] lòng
Đôi
[Dm] ta vẫn sống vì
[F] nhau, nhưng kẻ ở người
[Bb] đi thôi cay đắng mà
[A7] chi
[Dm] Một mình ngõ tối suy
[Gm] tư, mắt nhỏ giọt sao
[A7] khuya đêm tàn lụn bao
[Dm] giờ
[Dm] Tình mình từ thuở tuổi đôi [Gm] mươi mà ta chưa [A7] biết nên để lỡ duyên [Dm] đời.
Xinh [Dm] xinh đây nét mực [F] nghiêng trong lưu bút ngày [Bb] xanh anh đã [A7] viết tặng tôi.
[Dm] Mộng đời còn có hôm [Gm] nay, ta hẹn gặp nhau [A7] đây, ôn lại chuyện chúng [Dm] mình.
ĐK: Đời [Dm] anh đã bao năm gió [Bb] sương gót chân in chiến [A7] trường.
Làm [Gm] quen với đêm canh gió [Bb] lộng, với mưa [A7] khuya núi [Dm] rừng.
Đời tôi ngày [Dm] ngày khi chiều chết trên đường [Bb] phố,
Giọng ca, nhịp [Gm] đàn mong gửi tám hướng tâm [F] tư.
Dù xa nhau anh [Dm] ơi, lòng ta luôn nhớ [Bb] đời, thì chờ mong còn [Dm] dài.
2. Mai anh đi [Dm] rồi, làm sao tôi ngăn được thà [F] vui đi cho trót đêm nay.
[Dm] Nhiều lần mình trắng bàn [Gm] tay như chuyện xa xưa [A7] ấy xin đừng nhớ hay [Dm] buồn.
Đôi [Dm] ta không sống vì [F] nhau khi kẻ ở người [Bb] đi thôi thương tiếc làm [A7] chi.
[Dm] Mình về ngõ tối hai [Gm] nơi, có vài vì sao [A7] rơi đêm hò hẹn hết [Dm] rồi.
(GIAN TẤU)
ĐK: Đời [Dm] anh đã bao năm gió [Bb] sương gót chân in chiến [A7] trường.
Làm [Gm] quen với đêm canh gió [Bb] lộng, với mưa [A7] khuya núi [Dm] rừng.
Đời tôi ngày [Dm] ngày khi chiều chết trên đường [Bb] phố,
Giọng ca, nhịp [Gm] đàn mong gửi tám hướng tâm [F] tư.
Dù xa nhau anh [Dm] ơi, lòng ta luôn nhớ [Bb] đời, thì chờ mong còn [Dm] dài.
2. Mai anh đi [Dm] rồi, làm sao tôi ngăn được thà [F] vui đi cho trót đêm nay.
[Dm] Nhiều lần mình trắng bàn [Gm] tay như chuyện xa xưa [A7] ấy xin đừng nhớ hay [Dm] buồn.
Đôi [Dm] ta không sống vì [F] nhau khi kẻ ở người [Bb] đi thôi thương tiếc làm [A7] chi.
[Dm] Mình về ngõ tối hai [Gm] nơi, có vài vì sao [A7] rơi đêm hò hẹn hết [Dm] rồi.
*** [Dm] Mình về ngõ tối hai [Gm] nơi, có vài vì sao [A7] rơi... đêm hò hẹn... hết.. [Dm] rồi...
Ôi cố nhân xa nữa địa cầu,
Ngàn trùng kỷ niệm vẫn theo nhau.
Nam 1: Đêm nay anh [Dm] ngồi lặng yên nghe tôi kể chuyện [F] xưa bao năm lắng trong tim
[Dm] Tình mình từ thuở tuổi đôi [Gm] mươi, mà ta chưa [A7] biết nên để lỡ duyên [Dm] đời
Nam 2: Xinh [Dm] xinh đây nét mực [F] nghiêng trong lưu bút ngày [Bb] xanh anh đã viết [A7] tặng tôi
[Dm] Mộng đời còn có hôm [Gm] nay, ta hẹn gặp nhau [A7] đây, ôn lại chuyện chúng [Dm] mình.
ĐK:
Nam 1: Đời [Dm] anh đã bao năm gió [Bb] sương gót chân in chiến [A7] trường
Nam 2: Làm [Gm] quen với đêm canh gió [Bb] lộng, với mưa [A7] khuya núi [Dm] rừng
Nam 1; Đời tôi ngày [Dm] ngày khi chiều chết trên đường [Bb] phố
Nam 2: Giọng ca nhịp [Gm] đàn mong gửi tám hướng tâm [F] tư
SC: Dù xa nhau anh [Dm] ơi, lòng ta luôn nhớ [Bb] đời, thì chờ mong còn [Dm] dài
Nam 1: Mai anh đi [Dm] rồi, làm sao tôi ngăn được, thà [F] vui đi cho trót đêm nay
Nam 2: [Dm] Nhiều lần mình trắng bàn [Gm] tay, như chuyện xa xưa [A7] ấy, xin đừng nhớ hay [Dm] buồn
SC: Đôi [Dm] ta không sống vì [F] nhau khi kẻ ở người [Bb] đi, thôi thương tiếc làm [A7] chi
[Dm] Mình về ngõ tối hai [Gm] nơi, có vài vì sao [A7] rơi, đêm hò hẹn hết [Dm] rồi
................
Nam 2: Thời gian trôi nhanh [Dm] quá nói chưa hết [Gm] lời nắng [A7] mai lên cửa [Dm] ngoài
Tàn đêm tâm [Bb] tư tàn đêm hẹn [F] hò
Và tàn một [Gm] đêm cho tình yêu chúng [A7] ta.
Nam 1: Tôi không buồn vì [Dm] rằng biết nhau khi [Gm] đời gió [A7] mưa đã nhiều [Dm] rồi
Tình yêu riêng [Bb] tôi tình yêu của [F] người
Nhường tình quê [Gm] hương hai mươi [A7] tuổi cười [Dm] buồn
ĐK:
Nam 2: Những đêm sương [Dm] đổ đạn bay khói [F] phủ
Năm 1: Những khi xua [Bb] giặc [A7] bỏ quên giấc [Dm] ngủ
SC: [Gm] Dù nhiều gian [Eb] khổ [Bb] câu nói thương [Gm] ai
Vẫn [A7] ngọt trên đầu [Dm] môi
Nam 2: Này người đi xa [Dm] hỡi trót thương nhau [Gm] rồi chỉ [A7] xin anh một [Dm] điều
Nam 1: Tìm trong tương [Bb] lai bằng tay diệt [F] thù
SC: Tìm về đêm [Gm] xưa trong [A7] giấc ngủ đợi [Dm] chờ.
Out:
* Tìm trong tương [Bb] lai bằng tay diệt [F] thù
Tìm về đêm [Gm] xưa trong [A7] giấc ngủ đợi [Dm] chờ.
Riêng đề nghị add coi lại clip của Hồng Trúc hát sao giống giọng của Thiên Trang quá. Cám ơn.
Vì khi các nhạc sĩ hoặc tr tâm sx có thể quên 1 vài điểm tr bài s. tác của họ. Khi ca sĩ hát sai vẫn được nhạc sĩ chấp nhận.
https://m.youtube.com/watch?v=jT4epBlorjA
Đây là bản của Thanh Thúy
"Nghiêng nghiêng .... nét mực xanh"
thành... "[Xanh xanh] đây nét mực [nghiêng] trong lưu bút..."
Anh mơ đêm nào, ngồi bên nhau ta kể
Buồn vui bao năm dấu trong tim
Chuyện từ một thuở biển dâu,
Xua mình trôi, trôi mãi
Nên đành lỡ duyên đời
Tâm tư qua nét mực nghiêng
Hơn trăm lá tình thư anh đã viết gửi em
Hẹn hò rồi có mai đây, ta gặp lại nhau thôi
Nên còn chuyện chúng mình
Đời anh vẫn long đong,
Gót xa vẫn đơn côi xứ lạ
Thường đêm vẫn đêm sâu,
Giấc mơ vẫn mênh mông mắt buồn
Còn em bùi ngùi, khi chiều chết phương trời cũ
Làm thân vạc sầu cho buồn tám hướng tâm tư
Dù không gian xa xôi
Lòng ta luôn nhớ hoài
Thì chờ mong còn dài
Ta yêu con đường, mà chông gai trắc trở,
Để thương vay khóc mướn đêm đêm
Nữa đời còn trắng bàn tay, trong niềm đau nỗi nhớ
Nên lòng xót xa lòng
Đôi ta vẫn sống vì nhau, nhưng kẻ ở người đi
Thôi cay đắng mà chi
Một mình ngõ tối suy tư
Mắt nhỏ giọt sao khuya
Đêm tàn lụn bao giờ
Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=NWCC5UAJnvk