1. Và em đừng nhấc [Em] máy mỗi khi anh gọi vào giờ này
Vì [C] lúc anh say thói quen hay điện thoại
Lạc [D] giữa mênh mông chẳng nơi nào để về
Người [Bm] trí nhớ như anh nói quên nhưng sao có thể quên.
[Em] Anh thường thích chăm chú nghe những câu chuyện từ em
Cuộn tròn [C] nhau như ánh trắng sáng soi rọi màn trời tối đen
Từng niềm [Am] nhớ thâu đêm cứ như vang lên
Tạo thành [B7] thứ thói quen nhắc anh không được quên.
[Em] Quy luật sinh, tử, đau, thương vốn dĩ hai ta chỉ là người [C] quá tầm thường phải viết thêm [D] bao nhiêu chương
[Em] Qua nhiều lần nghĩ vô phương tim lạnh như sương tình yêu ở [C] giữa ngã đường khó ai có [B7] thể khôn lường
[Am] Vào ngày trời vàng ươm, để lại người mình yêu [Em] thương, chẳng một giọt lệ nào buông
Dù chuyện này đã rất [Am] buồn, đừng làm điều gì khác, đừng nghĩ ngợi chuyện [B7] ác.
2. Một nhân vật hư [Em] cấu dắt tay anh qua miền niềm đau
[C] Những cơn đau nhỏ, to, không bằng nhau
[D] Muốn hay không chúng ta vẫn trong guồng quay
Điều gì [Bm] đã khiến cho anh bước ra khỏi vòng vây.
[Em] Anh thường thích chăm chú nghe những câu chuyện từ em
Cuộn tròn [C] nhau như ánh trắng sáng soi rọi màn trời tối đen
Từng niềm [Am] nhớ thâu đêm cứ như vang lên
Tạo thành [B7] thứ thói quen nhắc anh không được quên.
[Em] Quy luật sinh, tử, đau, thương vốn dĩ hai ta chỉ là người [C] quá tầm thường phải viết thêm [D] bao nhiêu chương
[Em] Qua nhiều lần nghĩ vô phương tim lạnh như sương tình yêu ở [C] giữa ngã đường khó ai có [B7] thể khôn lường
[Am] Vào ngày trời vàng ươm, để lại người mình yêu [Em] thương, chẳng một giọt lệ nào buông
Dù chuyện này đã rất [Am] buồn, đừng làm điều gì khác, đừng nghĩ ngợi chuyện [B7] ác.
[Em] Giới hạn tình yêu nằm ở đâu nhiều người hy sinh cho đến [C] hết
Dù vực sâu, lành rồi khâu, người thì van xin lòng thủy [Am] chung
Kẻ lại làm tình yêu [B7] rối tung lên...
Tăng tone [Em] -> [F#m][F#m] Đôi lần tự tay nhẹ ôm lấy bản thân anh mong anh may [D] mắn
Chuyện ra sao, để trời cao, mọi niềm tin hôm nay rủ [Bm] nhau
Chẳng ở lại nơi này [C#7] nữa đâu...
[F#m] Quy luật sinh, tử, đau, thương vốn dĩ hai ta chỉ là người [D] quá tầm thường phải viết thêm [E] bao nhiêu chương
[F#m] Qua nhiều lần nghĩ vô phương tim lạnh như sương tình yêu ở [D] giữa ngã đường khó ai có [C#7] thể khôn lường
1. Và em đừng nhấc [Em] máy mỗi khi anh gọi vào giờ này
Vì [C] lúc anh say thói quen hay điện thoại
Lạc [D] giữa mênh mông chẳng nơi nào để về
Người [Bm] trí nhớ như anh nói quên nhưng sao có thể quên.
[Em] Anh thường thích chăm chú nghe những câu chuyện từ em
Cuộn tròn [C] nhau như ánh trắng sáng soi rọi màn trời tối đen
Từng niềm [Am] nhớ thâu đêm cứ như vang lên
Tạo thành [B7] thứ thói quen nhắc anh không được quên.
[Em] Quy luật sinh, tử, đau, thương vốn dĩ hai ta chỉ là người [C] quá tầm thường phải viết thêm [D] bao nhiêu chương
[Em] Qua nhiều lần nghĩ vô phương tim lạnh như sương tình yêu ở [C] giữa ngã đường khó ai có [B7] thể khôn lường
[Am] Vào ngày trời vàng ươm, để lại người mình yêu [Em] thương, chẳng một giọt lệ nào buông
Dù chuyện này đã rất [Am] buồn, đừng làm điều gì khác, đừng nghĩ ngợi chuyện [B7] ác.
2. Một nhân vật hư [Em] cấu dắt tay anh qua miền niềm đau
[C] Những cơn đau nhỏ, to, không bằng nhau
[D] Muốn hay không chúng ta vẫn trong guồng quay
Điều gì [Bm] đã khiến cho anh bước ra khỏi vòng vây.
[Em] Anh thường thích chăm chú nghe những câu chuyện từ em
Cuộn tròn [C] nhau như ánh trắng sáng soi rọi màn trời tối đen
Từng niềm [Am] nhớ thâu đêm cứ như vang lên
Tạo thành [B7] thứ thói quen nhắc anh không được quên.
[Em] Quy luật sinh, tử, đau, thương vốn dĩ hai ta chỉ là người [C] quá tầm thường phải viết thêm [D] bao nhiêu chương
[Em] Qua nhiều lần nghĩ vô phương tim lạnh như sương tình yêu ở [C] giữa ngã đường khó ai có [B7] thể khôn lường
[Am] Vào ngày trời vàng ươm, để lại người mình yêu [Em] thương, chẳng một giọt lệ nào buông
Dù chuyện này đã rất [Am] buồn, đừng làm điều gì khác, đừng nghĩ ngợi chuyện [B7] ác.
[Em] Giới hạn tình yêu nằm ở đâu nhiều người hy sinh cho đến [C] hết
Dù vực sâu, lành rồi khâu, người thì van xin lòng thủy [Am] chung
Kẻ lại làm tình yêu [B7] rối tung lên...
Tăng tone [Em] -> [F#m][F#m] Đôi lần tự tay nhẹ ôm lấy bản thân anh mong anh may [D] mắn
Chuyện ra sao, để trời cao, mọi niềm tin hôm nay rủ [Bm] nhau
Chẳng ở lại nơi này [C#7] nữa đâu...
[F#m] Quy luật sinh, tử, đau, thương vốn dĩ hai ta chỉ là người [D] quá tầm thường phải viết thêm [E] bao nhiêu chương
[F#m] Qua nhiều lần nghĩ vô phương tim lạnh như sương tình yêu ở [D] giữa ngã đường khó ai có [C#7] thể khôn lường
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!