1. Chiều [G] đến nắng chưa rời khóm [G] cây
Hè [D7] mới lân la về đến [G] đây
Ngày [C] dài thường quên giờ đêm [D7] tới
Nắng [Em] tàn muộn màng ngoài chân [D7] mây
2. Chiều [G] đến vắng nhau ngại đêm [G] dài
Dù [D7] đã vắng nhau từ sớm [G] mai
Ngại [C] rồi lần hồi mùa Thu [D7] tới
Sớm [Em] chiều buồn [D7] nhiều theo lá [G] rơi
ĐK :
Có ai [C] người một đời lìa [G] nhau chóng quên
Tháng với [G] ngày cạn dần niềm đau nỗi [D7] riêng
Tháng năm [D7] cùng dòng đời là liều thuốc [Em] tiên
Giúp cho với nỗi [D7] niềm nguội dần niềm lưu [D7] luyến
3. Ngày [G] ấy có khi là đến [G] mau
Ngày [D7] ấy có khi là đến [G] lâu
Gặp [C] người ngậm ngùi thời gian [D7] ngắn
Có [D7] người trọn đời thương nhớ [G] nhau
1. Chiều [G] đến nắng chưa rời khóm [G] cây
Hè [D7] mới lân la về đến [G] đây
Ngày [C] dài thường quên giờ đêm [D7] tới
Nắng [Em] tàn muộn màng ngoài chân [D7] mây
2. Chiều [G] đến vắng nhau ngại đêm [G] dài
Dù [D7] đã vắng nhau từ sớm [G] mai
Ngại [C] rồi lần hồi mùa Thu [D7] tới
Sớm [Em] chiều buồn [D7] nhiều theo lá [G] rơi
ĐK :
Có ai [C] người một đời lìa [G] nhau chóng quên
Tháng với [G] ngày cạn dần niềm đau nỗi [D7] riêng
Tháng năm [D7] cùng dòng đời là liều thuốc [Em] tiên
Giúp cho với nỗi [D7] niềm nguội dần niềm lưu [D7] luyến
3. Ngày [G] ấy có khi là đến [G] mau
Ngày [D7] ấy có khi là đến [G] lâu
Gặp [C] người ngậm ngùi thời gian [D7] ngắn
Có [D7] người trọn đời thương nhớ [G] nhau
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!