1. Ngày [Em] xưa tôi nói hết lòng, tin người như [D] thể tin sông không [G] bờ
Cười [Am] vui giữa những giả [D] vờ, đến khi vấp ngã... mới ngờ mình [Em] sai
Người [Em] khôn thì nói nửa lời, kẻ dại nói [G] hết... để đời dạy [D] cho
Miệng đời như gió không [Am] đo, nghe rồi mới [Bm] biết... chẳng cho ai [Em] gì.
Một lần [Em] tin... là một lần đau
Một lần [Bm] cho... là một lần mất
Học cách [C] cười... khi lòng thắt [D] lại
Học cách [Bm] im... dù tim đang [Em] gào.
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữa [Bm] trăm ngàn lời cay đắng
Không phải [C] tôi không biết [D] nói, mà [G] là... chẳng đáng để nói [Bm] ra
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữ nỗi [Bm] buồn trong sâu thẳm
Người [C] hiểu thì không cần [D] nói, người không [Bm] hiểu... nói cũng vậy [Em] thôi.
2. Từng câu [Em] nói tưởng vô tình, lại [G] thành vết cắt in hình trong [D] tim
Người dưng thì dễ lãng [Am] quên, người thân một [D] tiếng... đau thêm vạn [G] lần [Bm]
Ở [Em] đời ai biết chữ ngờ, hôm nay quay [Bm] lưng, hôm qua nghĩa tình
Thôi [C] thì giữ lấy lặng [Am] thinh, giữ cho [Bm] lòng khỏi chênh vênh giữa [Em] đời.
Nhiều [Em] lần muốn nói hết ra, nhưng [Bm] rồi lại nuốt... vào trong
Sợ [C] rằng nói ra thêm [Am] vỡ, nên đành chọn [Bm] cách... im lặng mà [Em] sống
Đời dạy tôi cách im lặng, giữa [Bm] trăm ngàn lời cay đắng
Không phải [C] tôi không biết [D] nói, mà là... [G] chẳng đáng để nói [Bm] ra
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữ [Bm] nỗi buồn trong sâu thẳm
Người [C] hiểu thì không cần [D] nói, người không [Bm] hiểu... nói cũng vậy [Em] thôi.
Im [Em] lặng... không phải là [D] thua
Im lặng... là khi đã quá [G] đủ
Đủ tổn [Am] thương... để không cần hơn [Em] thua
Đủ hiểu [D] đời... để chẳng cần phân [Em] bua.
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, để [D] trái tim thôi lạc lối
Không phải [C] tôi không còn cảm [D] xúc, mà là... [G] tôi đã quá quen [Bm] rồi
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữa cuộc [Bm] đời nhiều giả dối
Một lần [C] đau là một lần [D] lớn, một lần [Bm] cảm... là một lần [Em] khôn.
Ừ [Am] thì... im [Bm] lặng... là cách tôi... bình [Em] yên.
1. Ngày [Em] xưa tôi nói hết lòng, tin người như [D] thể tin sông không [G] bờ
Cười [Am] vui giữa những giả [D] vờ, đến khi vấp ngã... mới ngờ mình [Em] sai
Người [Em] khôn thì nói nửa lời, kẻ dại nói [G] hết... để đời dạy [D] cho
Miệng đời như gió không [Am] đo, nghe rồi mới [Bm] biết... chẳng cho ai [Em] gì.
Một lần [Em] tin... là một lần đau
Một lần [Bm] cho... là một lần mất
Học cách [C] cười... khi lòng thắt [D] lại
Học cách [Bm] im... dù tim đang [Em] gào.
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữa [Bm] trăm ngàn lời cay đắng
Không phải [C] tôi không biết [D] nói, mà [G] là... chẳng đáng để nói [Bm] ra
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữ nỗi [Bm] buồn trong sâu thẳm
Người [C] hiểu thì không cần [D] nói, người không [Bm] hiểu... nói cũng vậy [Em] thôi.
2. Từng câu [Em] nói tưởng vô tình, lại [G] thành vết cắt in hình trong [D] tim
Người dưng thì dễ lãng [Am] quên, người thân một [D] tiếng... đau thêm vạn [G] lần [Bm]
Ở [Em] đời ai biết chữ ngờ, hôm nay quay [Bm] lưng, hôm qua nghĩa tình
Thôi [C] thì giữ lấy lặng [Am] thinh, giữ cho [Bm] lòng khỏi chênh vênh giữa [Em] đời.
Nhiều [Em] lần muốn nói hết ra, nhưng [Bm] rồi lại nuốt... vào trong
Sợ [C] rằng nói ra thêm [Am] vỡ, nên đành chọn [Bm] cách... im lặng mà [Em] sống
Đời dạy tôi cách im lặng, giữa [Bm] trăm ngàn lời cay đắng
Không phải [C] tôi không biết [D] nói, mà là... [G] chẳng đáng để nói [Bm] ra
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữ [Bm] nỗi buồn trong sâu thẳm
Người [C] hiểu thì không cần [D] nói, người không [Bm] hiểu... nói cũng vậy [Em] thôi.
Im [Em] lặng... không phải là [D] thua
Im lặng... là khi đã quá [G] đủ
Đủ tổn [Am] thương... để không cần hơn [Em] thua
Đủ hiểu [D] đời... để chẳng cần phân [Em] bua.
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, để [D] trái tim thôi lạc lối
Không phải [C] tôi không còn cảm [D] xúc, mà là... [G] tôi đã quá quen [Bm] rồi
Đời [Em] dạy tôi cách im lặng, giữa cuộc [Bm] đời nhiều giả dối
Một lần [C] đau là một lần [D] lớn, một lần [Bm] cảm... là một lần [Em] khôn.
Ừ [Am] thì... im [Bm] lặng... là cách tôi... bình [Em] yên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!