1. Một [G] mai có chút nắng vương [D] nhẹ trên tán cây
Và rồi mong [Em] nhớ từ em còn trao anh không [Bm] đấy
Cứ [C] thế bước qua mùa [D] hạ, từ [Bm] lúc rất quen thành [Em] lạ
Ta mất [Am7] nhau sau nhiều vỡ nát tim đau muôn [D] phần.
2. [G] Ta như con gió đông ngang qua chỉ [Em] khiến nhau thêm nặng lòng
Muộn phiền chồng [Am] chất lên nhau ngoảnh đầu ta thấy xa em bao [G] lâu
Bình [C] yên đâu tự [D] đến trừ khi anh buông [Bm] hết ký ức về [Em] em
Đã [Am7] mấy năm trời mà anh không ngừng nghĩ [D] tới.
ĐK:
Hai ta đến đây [G] thôi, đã cạn duyên mất [D] rồi
Chắc em [Em] sẽ không đợi hi vọng cũng thế [Bm] thôi
Chưa bao giờ nghĩ [C] tới lúc xuân [D] qua hạ về anh [Bm] khiến em thấy nặng [Em] nề
Bởi [Am7] những tổn thương đã đẩy nhau đi quá [D] xa.
Cũng đã mấy [G] năm trôi ký ức không thôi cạnh [Em] bên anh đến cuối đời
Anh [Am7] biết anh sai, mất [D] em là điều nghĩ [G] tới
Thanh xuân ta [C] sống cho nhau đủ [D] rồi em cần [Bm] anh có thế [Em] thôi
Bình [Am7] thản đối diện, gửi [D] em lại mua tự [G] do.
2. [G] Ta như con gió đông ngang qua chỉ [Em] khiến nhau thêm nặng lòng
Muộn phiền chồng [Am] chất lên nhau ngoảnh đầu ta thấy xa em bao [G] lâu
Bình [C] yên đâu tự [D] đến trừ khi anh buông [Bm] hết ký ức về [Em] em
Đã [Am7] mấy năm trời mà anh không ngừng nghĩ [D] tới.
ĐK:
Hai ta đến đây [G] thôi, đã cạn duyên mất [D] rồi
Chắc em [Em] sẽ không đợi hi vọng cũng thế [Bm] thôi
Chưa bao giờ nghĩ [C] tới lúc xuân [D] qua hạ về anh [Bm] khiến em thấy nặng [Em] nề
Bởi [Am7] những tổn thương đã đẩy nhau đi quá [D] xa.
Cũng đã mấy [G] năm trôi ký ức không thôi cạnh [Em] bên anh đến cuối đời
Anh [Am7] biết anh sai, mất [D] em là điều nghĩ [G] tới
Thanh xuân ta [C] sống cho nhau đủ [D] rồi em cần [Bm] anh có thế [Em] thôi
Bình [Am7] thản đối diện, gửi [D] em lại mua tự [G] do.
ĐK:
Hai ta đến đây [G] thôi, đã cạn duyên mất [D] rồi
Chắc em [Em] sẽ không đợi hi vọng cũng thế [Bm] thôi
Chưa bao giờ nghĩ [C] tới lúc xuân [D] qua hạ về anh [Bm] khiến em thấy nặng [Em] nề
Bởi [Am7] những tổn thương đã đẩy nhau đi quá [D] xa.
Cũng đã mấy [G] năm trôi ký ức không thôi cạnh [Em] bên anh đến cuối đời
Anh [Am7] biết anh sai, mất [D] em là điều nghĩ [G] tới
Thanh xuân ta [C] sống cho nhau đủ [D] rồi em cần [Bm] anh có thế [Em] thôi
Bình [Am7] thản đối diện, gửi [D] em lại mua tự [G] do.
Lỡ [Am7] đâu mai này em vấp [D] ngã anh vẫn ở [G] đây.
1. Một [G] mai có chút nắng vương [D] nhẹ trên tán cây
Và rồi mong [Em] nhớ từ em còn trao anh không [Bm] đấy
Cứ [C] thế bước qua mùa [D] hạ, từ [Bm] lúc rất quen thành [Em] lạ
Ta mất [Am7] nhau sau nhiều vỡ nát tim đau muôn [D] phần.
2. [G] Ta như con gió đông ngang qua chỉ [Em] khiến nhau thêm nặng lòng
Muộn phiền chồng [Am] chất lên nhau ngoảnh đầu ta thấy xa em bao [G] lâu
Bình [C] yên đâu tự [D] đến trừ khi anh buông [Bm] hết ký ức về [Em] em
Đã [Am7] mấy năm trời mà anh không ngừng nghĩ [D] tới.
ĐK:
Hai ta đến đây [G] thôi, đã cạn duyên mất [D] rồi
Chắc em [Em] sẽ không đợi hi vọng cũng thế [Bm] thôi
Chưa bao giờ nghĩ [C] tới lúc xuân [D] qua hạ về anh [Bm] khiến em thấy nặng [Em] nề
Bởi [Am7] những tổn thương đã đẩy nhau đi quá [D] xa.
Cũng đã mấy [G] năm trôi ký ức không thôi cạnh [Em] bên anh đến cuối đời
Anh [Am7] biết anh sai, mất [D] em là điều nghĩ [G] tới
Thanh xuân ta [C] sống cho nhau đủ [D] rồi em cần [Bm] anh có thế [Em] thôi
Bình [Am7] thản đối diện, gửi [D] em lại mua tự [G] do.
2. [G] Ta như con gió đông ngang qua chỉ [Em] khiến nhau thêm nặng lòng
Muộn phiền chồng [Am] chất lên nhau ngoảnh đầu ta thấy xa em bao [G] lâu
Bình [C] yên đâu tự [D] đến trừ khi anh buông [Bm] hết ký ức về [Em] em
Đã [Am7] mấy năm trời mà anh không ngừng nghĩ [D] tới.
ĐK:
Hai ta đến đây [G] thôi, đã cạn duyên mất [D] rồi
Chắc em [Em] sẽ không đợi hi vọng cũng thế [Bm] thôi
Chưa bao giờ nghĩ [C] tới lúc xuân [D] qua hạ về anh [Bm] khiến em thấy nặng [Em] nề
Bởi [Am7] những tổn thương đã đẩy nhau đi quá [D] xa.
Cũng đã mấy [G] năm trôi ký ức không thôi cạnh [Em] bên anh đến cuối đời
Anh [Am7] biết anh sai, mất [D] em là điều nghĩ [G] tới
Thanh xuân ta [C] sống cho nhau đủ [D] rồi em cần [Bm] anh có thế [Em] thôi
Bình [Am7] thản đối diện, gửi [D] em lại mua tự [G] do.
ĐK:
Hai ta đến đây [G] thôi, đã cạn duyên mất [D] rồi
Chắc em [Em] sẽ không đợi hi vọng cũng thế [Bm] thôi
Chưa bao giờ nghĩ [C] tới lúc xuân [D] qua hạ về anh [Bm] khiến em thấy nặng [Em] nề
Bởi [Am7] những tổn thương đã đẩy nhau đi quá [D] xa.
Cũng đã mấy [G] năm trôi ký ức không thôi cạnh [Em] bên anh đến cuối đời
Anh [Am7] biết anh sai, mất [D] em là điều nghĩ [G] tới
Thanh xuân ta [C] sống cho nhau đủ [D] rồi em cần [Bm] anh có thế [Em] thôi
Bình [Am7] thản đối diện, gửi [D] em lại mua tự [G] do.
Lỡ [Am7] đâu mai này em vấp [D] ngã anh vẫn ở [G] đây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!