Intro: [Am][Dm]-[E7][Am]
Em vẫn nhớ bóng lưng [Am] anh khuất dần [Dm] trong chiều
[E7] Không một lần quay lại như thể chưa từng thương [Am] yêu
Cánh cửa [Am] đóng mà tim em thì còn [Dm] mở
Chờ một [E7] người chưa từng muốn [Am] ở
Em đã [Am] chạy qua những đoạn đường [Dm] dài
Chỉ mong [G] anh nhìn lại em một lần [C] thôi
Nhưng thứ [Dm] em nhận là khoảng lặng [Am] trả lời
Một đứa [E7] trẻ học cách tự buông [Am] rơi
Những năm [Am] tháng em lớn lên cùng vết [Dm] nứt
Tập mỉm [G] cười khi lòng mình đã [C] vỡ thật
Không ai [Dm] hỏi em có đau hay [E7] không
Chỉ quen rồi nên cứ thế mà [Am] sống
Có những [Am] đêm em không dám [Dm] nhắm mắt
Sợ giấc [G] mơ lại đưa em về ngày [C] anh mất
Em đã [Dm] nghĩ chắc do mình không [Am] xứng
Nên bị bỏ [E7] lại giữa yêu thương lửng [Am] chừng
Từng mảnh [Am] em rơi xuống không ai [Dm] hay
Từng mảnh [G] đau chẳng ai chạm tới [C] đây
Anh bỏ [Dm] em như chưa từng tồn [E7] tại
Để em tin mình chẳng đáng được yêu a [Am] ai
Rồi có [Am] người nhặt em lên từng [Dm] chút
Không hỏi [G] em vì sao em [C] gục
Chỉ lặng [Dm] im mà ở lại [E7] thôi
Đủ để em biết mình vẫn còn trong [Am] đời
[Am][Dm]-[G][C][E7]-[Am][Dm][E7][Am]
Giờ anh quay [Am] lại gọi tên em như [Dm] cũ
Như thể [G] những vết đau chưa từng [C] đủ
Anh nói [Dm] anh đã khác xưa rồi
[E7] Nhưng em thấy mình chẳng còn [Am] tin nổi
Vì yêu [Am] thương anh luôn cần điều [Dm] kiện
Còn em ngày [G] đó chỉ cần một lời dịu [C] hiền
Anh đâu [Dm] biết em đã chết bao [E7] lần
Trong những lần anh chọn quay [Am] lưng
Từng mảnh [Am] em anh đánh rơi năm [Dm] nào
Vẫn nằm [G] đó trong tim em cồn [C] cào
Nhưng có [Dm] người lặng lẽ ghép [E7] lại
Không hứa gì chỉ chưa từng rời [Am] vai
Từng mảnh [Am] đau giờ không còn nguyên [Dm] vẹn
Nhưng đủ [G] để em hiểu mình xứng [C] đáng
Không phải [Dm] ai cũng rời đi như [E7] anh
Có người ở lại dù em chẳng [Am] lành
Em đã từng [Am] nghĩ mình sinh ra để bị bỏ [Dm] rơi
Rằng yêu [G] thương chỉ là thứ xa [C] xôi
Nhưng khi em ôm [Dm] lấy một sinh linh nhỏ [E7] bé
Em hiểu ra em không thể giống anh như [Am] thế
Em sẽ [Am] không để nó lớn lên trong [Dm] hoài nghi
Không để nó [G] hỏi “con có đáng được yêu không?” mỗi [C] khi
Em sẽ ở [Dm] lại dù thế giới quay [E7] lưng
Vì em biết nỗi đau đó nặng đến [Am] chừng nào.
[Am][Dm]-[G][C][E7]
Từng mảnh [Am] em giờ tự ghép lấy [Dm] mình
Từng vết [G] thương không còn làm em lặng [C] im
Có người [Dm] đến không cần em hoàn [E7] hảo
Chỉ cần em là chính em hôm [Am] nào
Từng mảnh [Am] em không còn rơi vô [Dm] nghĩa
Từng giọt [G] đau cũng hóa thành [C] kiếp
Anh đã [Dm] đi và em đã ở [E7] lại
Để lần đầu em thuật sự thương [Am] mình
Outro: [Am][Dm]-[E7][Am]
Intro: [Am][Dm]-[E7][Am]
Em vẫn nhớ bóng lưng [Am] anh khuất dần [Dm] trong chiều
[E7] Không một lần quay lại như thể chưa từng thương [Am] yêu
Cánh cửa [Am] đóng mà tim em thì còn [Dm] mở
Chờ một [E7] người chưa từng muốn [Am] ở
Em đã [Am] chạy qua những đoạn đường [Dm] dài
Chỉ mong [G] anh nhìn lại em một lần [C] thôi
Nhưng thứ [Dm] em nhận là khoảng lặng [Am] trả lời
Một đứa [E7] trẻ học cách tự buông [Am] rơi
Những năm [Am] tháng em lớn lên cùng vết [Dm] nứt
Tập mỉm [G] cười khi lòng mình đã [C] vỡ thật
Không ai [Dm] hỏi em có đau hay [E7] không
Chỉ quen rồi nên cứ thế mà [Am] sống
Có những [Am] đêm em không dám [Dm] nhắm mắt
Sợ giấc [G] mơ lại đưa em về ngày [C] anh mất
Em đã [Dm] nghĩ chắc do mình không [Am] xứng
Nên bị bỏ [E7] lại giữa yêu thương lửng [Am] chừng
Từng mảnh [Am] em rơi xuống không ai [Dm] hay
Từng mảnh [G] đau chẳng ai chạm tới [C] đây
Anh bỏ [Dm] em như chưa từng tồn [E7] tại
Để em tin mình chẳng đáng được yêu a [Am] ai
Rồi có [Am] người nhặt em lên từng [Dm] chút
Không hỏi [G] em vì sao em [C] gục
Chỉ lặng [Dm] im mà ở lại [E7] thôi
Đủ để em biết mình vẫn còn trong [Am] đời
[Am][Dm]-[G][C][E7]-[Am][Dm][E7][Am]
Giờ anh quay [Am] lại gọi tên em như [Dm] cũ
Như thể [G] những vết đau chưa từng [C] đủ
Anh nói [Dm] anh đã khác xưa rồi
[E7] Nhưng em thấy mình chẳng còn [Am] tin nổi
Vì yêu [Am] thương anh luôn cần điều [Dm] kiện
Còn em ngày [G] đó chỉ cần một lời dịu [C] hiền
Anh đâu [Dm] biết em đã chết bao [E7] lần
Trong những lần anh chọn quay [Am] lưng
Từng mảnh [Am] em anh đánh rơi năm [Dm] nào
Vẫn nằm [G] đó trong tim em cồn [C] cào
Nhưng có [Dm] người lặng lẽ ghép [E7] lại
Không hứa gì chỉ chưa từng rời [Am] vai
Từng mảnh [Am] đau giờ không còn nguyên [Dm] vẹn
Nhưng đủ [G] để em hiểu mình xứng [C] đáng
Không phải [Dm] ai cũng rời đi như [E7] anh
Có người ở lại dù em chẳng [Am] lành
Em đã từng [Am] nghĩ mình sinh ra để bị bỏ [Dm] rơi
Rằng yêu [G] thương chỉ là thứ xa [C] xôi
Nhưng khi em ôm [Dm] lấy một sinh linh nhỏ [E7] bé
Em hiểu ra em không thể giống anh như [Am] thế
Em sẽ [Am] không để nó lớn lên trong [Dm] hoài nghi
Không để nó [G] hỏi “con có đáng được yêu không?” mỗi [C] khi
Em sẽ ở [Dm] lại dù thế giới quay [E7] lưng
Vì em biết nỗi đau đó nặng đến [Am] chừng nào.
[Am][Dm]-[G][C][E7]
Từng mảnh [Am] em giờ tự ghép lấy [Dm] mình
Từng vết [G] thương không còn làm em lặng [C] im
Có người [Dm] đến không cần em hoàn [E7] hảo
Chỉ cần em là chính em hôm [Am] nào
Từng mảnh [Am] em không còn rơi vô [Dm] nghĩa
Từng giọt [G] đau cũng hóa thành [C] kiếp
Anh đã [Dm] đi và em đã ở [E7] lại
Để lần đầu em thuật sự thương [Am] mình
Outro: [Am][Dm]-[E7][Am]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!