1. [Em] Nhớ về một ai đó suốt [Bm] đêm không sao ngủ được
[C] Nhớ về một ai đó bấm số [G] phone nhưng không gọi đi
[Am] Ghé vào trang facebook xem những [Bm] dòng trạng thái ai viết
Để biết [C] rằng người [D] ấy vui hay [Em] buồn!
2. [Em] Có phải do duyên số nên chúng [Bm] ta phải xa đôi đường?
[C] Có phải do duyên số nên chúng [G] ta mỗi người một phương?
[Am] Anh thì anh không nghĩ duyên chúng [Bm] ta từ đây đã hết
Vì khi [C] xưa ta [D] yêu nhau rất chân [Em] thành.
T-ĐK:
[C] Khi con tim yêu đương trở [D] lên đã quá vô thường
[Bm] Trong đêm anh cô đơn nghĩ đến [Em] em mà rơi nước mắt
[C] Giờ này em nơi xa xôi [D] chỉ còn lại mình anh đơn côi
[Bm] Con tim quặn đau khi giấc mơ [Em] phai màu.
ĐK:
Những lời em đã [C] nói khi mình còn có [D] đôi
Rằng [Bm] yêu anh đến khi bạc mái đầu [Em] xanh
Nhưng giờ đây em [C] đã đi về nơi rất [D] xa
Vội quên [Bm] đi yêu thương những ngày [Em] qua.
Còn gì đau hơn [C] nữa người mà anh đã [D] yêu
Bỏ rơi [Bm] anh sau bao nhiêu buồn [Em] vui
Nhưng mà anh sẽ [C] vẫn tin vào một giấc [D] mơ
Giấc [Bm] mơ xa xôi sẽ mang em về [Em] đây.
T-ĐK:
[C] Khi con tim yêu đương trở [D] lên đã quá vô thường
[Bm] Trong đêm anh cô đơn nghĩ đến [Em] em mà rơi nước mắt
[C] Giờ này em nơi xa xôi [D] chỉ còn lại mình anh đơn côi
[Bm] Con tim quặn đau khi giấc mơ [Em] phai màu.
ĐK:
Những lời em đã [C] nói khi mình còn có [D] đôi
Rằng [Bm] yêu anh đến khi bạc mái đầu [Em] xanh
Nhưng giờ đây em [C] đã đi về nơi rất [D] xa
Vội quên [Bm] đi yêu thương những ngày [Em] qua.
Còn gì đau hơn [C] nữa người mà anh đã [D] yêu
Bỏ rơi [Bm] anh sau bao nhiêu buồn [Em] vui
Nhưng mà anh sẽ [C] vẫn tin vào một giấc [D] mơ
Giấc [Bm] mơ xa xôi sẽ mang em về [Em] đây.
1. [Em] Nhớ về một ai đó suốt [Bm] đêm không sao ngủ được
[C] Nhớ về một ai đó bấm số [G] phone nhưng không gọi đi
[Am] Ghé vào trang facebook xem những [Bm] dòng trạng thái ai viết
Để biết [C] rằng người [D] ấy vui hay [Em] buồn!
2. [Em] Có phải do duyên số nên chúng [Bm] ta phải xa đôi đường?
[C] Có phải do duyên số nên chúng [G] ta mỗi người một phương?
[Am] Anh thì anh không nghĩ duyên chúng [Bm] ta từ đây đã hết
Vì khi [C] xưa ta [D] yêu nhau rất chân [Em] thành.
T-ĐK:
[C] Khi con tim yêu đương trở [D] lên đã quá vô thường
[Bm] Trong đêm anh cô đơn nghĩ đến [Em] em mà rơi nước mắt
[C] Giờ này em nơi xa xôi [D] chỉ còn lại mình anh đơn côi
[Bm] Con tim quặn đau khi giấc mơ [Em] phai màu.
ĐK:
Những lời em đã [C] nói khi mình còn có [D] đôi
Rằng [Bm] yêu anh đến khi bạc mái đầu [Em] xanh
Nhưng giờ đây em [C] đã đi về nơi rất [D] xa
Vội quên [Bm] đi yêu thương những ngày [Em] qua.
Còn gì đau hơn [C] nữa người mà anh đã [D] yêu
Bỏ rơi [Bm] anh sau bao nhiêu buồn [Em] vui
Nhưng mà anh sẽ [C] vẫn tin vào một giấc [D] mơ
Giấc [Bm] mơ xa xôi sẽ mang em về [Em] đây.
T-ĐK:
[C] Khi con tim yêu đương trở [D] lên đã quá vô thường
[Bm] Trong đêm anh cô đơn nghĩ đến [Em] em mà rơi nước mắt
[C] Giờ này em nơi xa xôi [D] chỉ còn lại mình anh đơn côi
[Bm] Con tim quặn đau khi giấc mơ [Em] phai màu.
ĐK:
Những lời em đã [C] nói khi mình còn có [D] đôi
Rằng [Bm] yêu anh đến khi bạc mái đầu [Em] xanh
Nhưng giờ đây em [C] đã đi về nơi rất [D] xa
Vội quên [Bm] đi yêu thương những ngày [Em] qua.
Còn gì đau hơn [C] nữa người mà anh đã [D] yêu
Bỏ rơi [Bm] anh sau bao nhiêu buồn [Em] vui
Nhưng mà anh sẽ [C] vẫn tin vào một giấc [D] mơ
Giấc [Bm] mơ xa xôi sẽ mang em về [Em] đây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!