1. Đau nỗi nhớ chơi [Dm] vơi, đêm đốt tim tả [Gm] tơi
Em quay gót xa [A7] rồi, dấu yêu còn trên [Dm] môi
Hết duyên hết nợ, nên ta thôi mong [Gm] chờ
Đêm khuya nghe mưa [A7] trôi, lạnh thấm tận tim [Dm] côi.
[Dm] Mưa vẫn rơi trong đêm, tim còn đau âm [Gm] thầm
[A7] Bao lời chưa kịp nói, ta mất nhau từ [Dm] đây.
ĐK:
[Dm] Ly rượu ta nâng môi, men cay đốt cháy [A7] lòng
Kỷ niệm vùi thật sâu, tình giờ còn gì [Dm] đâu
Trăng treo trên đỉnh đồi, đêm khuya mưa buồn [Gm] rơi
Hết duyên hết [A7] nợ, đời ta không còn [Dm] em.
2. Mưa đêm rơi góc [Dm] phố, không một bóng người [Gm] qua
Gió khuya nghe vi [A7] vu, như thầm gọi tên [Dm] em
Từng giọt mưa buông xuống, thấm sâu vào nỗi [Gm] đau
Tên em không còn [A7] nữa, biết nói sao cho [Dm] vừa.
[Dm] Mưa vẫn rơi trong đêm, [D7] tim còn đau âm [Gm] thầm
[A7] Bao lời chưa kịp nói, ta mất nhau từ [Dm] đây.
ĐK:
[Dm] Ly rượu ta nâng môi, men cay đốt cháy [A7] lòng
Kỷ niệm vùi thật sâu, tình giờ còn gì [Dm] đâu
Trăng treo trên đỉnh đồi, đêm khuya mưa buồn [Gm] rơi
Hết duyên hết [A7] nợ, đời ta không còn [Dm] em.
Đêm khuya không [Dm] lời, tim trôi chơi [A7] vơi
Giữ lại một đời, rồi tan mưa [Dm] rơi.
ĐK:
[Dm] Ly rượu ta nâng môi, men cay đốt cháy [A7] lòng
Kỷ niệm vùi thật sâu, tình giờ còn gì [Dm] đâu
Trăng treo trên đỉnh đồi, đêm khuya mưa buồn [Gm] rơi
Hết duyên hết [A7] nợ, đời ta không còn [Dm] em.
[Gm] Hết duyên hết [A7] nợ, buông nhau từ [Dm] đây
[Gm] Hết duyên hết [A7] nợ, nuối tiếc làm [Dm] chi.
1. Đau nỗi nhớ chơi [Dm] vơi, đêm đốt tim tả [Gm] tơi
Em quay gót xa [A7] rồi, dấu yêu còn trên [Dm] môi
Hết duyên hết nợ, nên ta thôi mong [Gm] chờ
Đêm khuya nghe mưa [A7] trôi, lạnh thấm tận tim [Dm] côi.
[Dm] Mưa vẫn rơi trong đêm, tim còn đau âm [Gm] thầm
[A7] Bao lời chưa kịp nói, ta mất nhau từ [Dm] đây.
ĐK:
[Dm] Ly rượu ta nâng môi, men cay đốt cháy [A7] lòng
Kỷ niệm vùi thật sâu, tình giờ còn gì [Dm] đâu
Trăng treo trên đỉnh đồi, đêm khuya mưa buồn [Gm] rơi
Hết duyên hết [A7] nợ, đời ta không còn [Dm] em.
2. Mưa đêm rơi góc [Dm] phố, không một bóng người [Gm] qua
Gió khuya nghe vi [A7] vu, như thầm gọi tên [Dm] em
Từng giọt mưa buông xuống, thấm sâu vào nỗi [Gm] đau
Tên em không còn [A7] nữa, biết nói sao cho [Dm] vừa.
[Dm] Mưa vẫn rơi trong đêm, [D7] tim còn đau âm [Gm] thầm
[A7] Bao lời chưa kịp nói, ta mất nhau từ [Dm] đây.
ĐK:
[Dm] Ly rượu ta nâng môi, men cay đốt cháy [A7] lòng
Kỷ niệm vùi thật sâu, tình giờ còn gì [Dm] đâu
Trăng treo trên đỉnh đồi, đêm khuya mưa buồn [Gm] rơi
Hết duyên hết [A7] nợ, đời ta không còn [Dm] em.
Đêm khuya không [Dm] lời, tim trôi chơi [A7] vơi
Giữ lại một đời, rồi tan mưa [Dm] rơi.
ĐK:
[Dm] Ly rượu ta nâng môi, men cay đốt cháy [A7] lòng
Kỷ niệm vùi thật sâu, tình giờ còn gì [Dm] đâu
Trăng treo trên đỉnh đồi, đêm khuya mưa buồn [Gm] rơi
Hết duyên hết [A7] nợ, đời ta không còn [Dm] em.
[Gm] Hết duyên hết [A7] nợ, buông nhau từ [Dm] đây
[Gm] Hết duyên hết [A7] nợ, nuối tiếc làm [Dm] chi.
Gửi bình luận