[G] Hoa hồng cô đơn giữa cỏ [D] dại
Hạt sương mai sao nỡ đọng [Bm] lại
Rồi bay [A] đi khi thấy nắng [D] mai.
Nên từ [G] đó hồng tìm gai thếp da [D] mình
Vì nỗi đau quá lớn với chữ [G] tình
Không để [A] ai dễ dãi chạm [Bm] phải
Vô tư chạm trái.
Hoa càng sắc hương càng [G] gai
Bởi vì sương [D] cứ trót ngọt vào [A] tai
Những câu say [E] tình si mê nên hoa [Bm] tin
Đánh đổi hương [F#m] sắc đến khô héo [A] mình
Nhưng hoa không [G] hận bởi những thứ hoa [Bm] cần
Không phải là tự [D] chuốc nỗi đau vào [A] thân
Nên hoa bất [E] cần thêu gai lên khắp [Bm] thân
Để ngàn năm [F#m] sau tri kiến tri [A] nhân không ân [G] hận.
Hoa [Bm] cười vì tình dương đông kích tây vẫn [D] say [A]
Hoa [Bm] cười vì lòng ai [A] mau đổi theo gió [D] bay
Nên từ [G] đó hoa tìm gai thếp lên da [D] mình
Vì nỗi [F#m] đau quá lớn với chữ [G] tình
Không để [A] ai dễ dãi chạm [Bm] phải
Vô tư chạm trái.
Hoa càng sắc hương càng [G] gai
Bởi vì sương [D] cứ trót ngọt vào [A] tai
Những câu say [E] tình si mê nên hoa [Bm] tin
Đánh đổi hương [F#m] sắc đến khô héo [A] mình
Nhưng hoa không [G] hận bởi những thứ hoa [Bm] cần
Không phải là tự [D] chuốc nỗi đau vào [A] thân
Nên hoa bất [E] cần thêu gai lên khắp [Bm] thân
Để ngàn năm [F#m] sau tri kiến tri [A] nhân không ân [G] hận.
* Ngước nhìn ánh sao [A] trời
Nước mắt cạn khô [Bm] rồi
Hoa chẳng nói chỉ cười.
Tăng tone [G] -> [A]
Hoa càng sắc hương càng [A] gai
Bởi vì sương [E] cứ trót ngọt vào [B] tai
Những câu say [F#] tình si mê nên hoa [C#m] tin
Đánh đổi hương [Abm] sắc đến khô héo [B] mình
Nhưng hoa không [A] hận bởi những thứ hoa [C#m] cần
Không phải là tự [E] chuốc nỗi đau vào [B] thân
Nên hoa bất [F#] cần thêu gai lên khắp [C#m] thân
Để ngàn năm [Abm] sau tri kiến tri [B] nhân không ân [A] hận.
[G] Hoa hồng cô đơn giữa cỏ [D] dại
Hạt sương mai sao nỡ đọng [Bm] lại
Rồi bay [A] đi khi thấy nắng [D] mai.
Nên từ [G] đó hồng tìm gai thếp da [D] mình
Vì nỗi đau quá lớn với chữ [G] tình
Không để [A] ai dễ dãi chạm [Bm] phải
Vô tư chạm trái.
Hoa càng sắc hương càng [G] gai
Bởi vì sương [D] cứ trót ngọt vào [A] tai
Những câu say [E] tình si mê nên hoa [Bm] tin
Đánh đổi hương [F#m] sắc đến khô héo [A] mình
Nhưng hoa không [G] hận bởi những thứ hoa [Bm] cần
Không phải là tự [D] chuốc nỗi đau vào [A] thân
Nên hoa bất [E] cần thêu gai lên khắp [Bm] thân
Để ngàn năm [F#m] sau tri kiến tri [A] nhân không ân [G] hận.
Hoa [Bm] cười vì tình dương đông kích tây vẫn [D] say [A]
Hoa [Bm] cười vì lòng ai [A] mau đổi theo gió [D] bay
Nên từ [G] đó hoa tìm gai thếp lên da [D] mình
Vì nỗi [F#m] đau quá lớn với chữ [G] tình
Không để [A] ai dễ dãi chạm [Bm] phải
Vô tư chạm trái.
Hoa càng sắc hương càng [G] gai
Bởi vì sương [D] cứ trót ngọt vào [A] tai
Những câu say [E] tình si mê nên hoa [Bm] tin
Đánh đổi hương [F#m] sắc đến khô héo [A] mình
Nhưng hoa không [G] hận bởi những thứ hoa [Bm] cần
Không phải là tự [D] chuốc nỗi đau vào [A] thân
Nên hoa bất [E] cần thêu gai lên khắp [Bm] thân
Để ngàn năm [F#m] sau tri kiến tri [A] nhân không ân [G] hận.
* Ngước nhìn ánh sao [A] trời
Nước mắt cạn khô [Bm] rồi
Hoa chẳng nói chỉ cười.
Tăng tone [G] -> [A]
Hoa càng sắc hương càng [A] gai
Bởi vì sương [E] cứ trót ngọt vào [B] tai
Những câu say [F#] tình si mê nên hoa [C#m] tin
Đánh đổi hương [Abm] sắc đến khô héo [B] mình
Nhưng hoa không [A] hận bởi những thứ hoa [C#m] cần
Không phải là tự [E] chuốc nỗi đau vào [B] thân
Nên hoa bất [F#] cần thêu gai lên khắp [C#m] thân
Để ngàn năm [Abm] sau tri kiến tri [B] nhân không ân [A] hận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!