1. [Em] Nhìn lại người con gái anh [Bm] thương
Đã hứa đã [C] hẹn, cùng nhau đến [D] cuối con [G] đường
[Em] Sau thời gian tay trắng tha [Bm] hương
Đến lúc quay [Am7] lại đã mất đi [Bm7] người mình [Em] thương.
2. [Em] Em sợ mình hoang phí tương [Bm] lai
Bởi đúng bên [C] anh nhìn đâu cũng [D] thấy bi [G] hài
[Em] Thôi vậy thì em đúng, anh [Bm] sai
Anh biết anh [Am7] nghèo, anh chẳng lo [Bm7] được tương [Em] lai.
[Am7] Ha hà ha há [Bm7] ha ha [Em] hà.
ĐK:
Người ta thiếu [Em] nữ lá ngọc cành vàng ta cỏ [Bm] cây suy nghĩ nông cạn
[C] Nghĩ chân thành đổi [D] lấy chân tình nhưng [G] không
Là lục bình [Em] trôi an phận mình thôi với [Bm] sao được tới mây trời
Nếu cố chấp [Am7] thương ông [Bm7] trời cũng chẳng mở [Em] lối.
Là tự mình [Em] luyến lưu, tự mình đau rồi vết [Bm] thương ấy tự mình khâu
[C] Người đùa vui thế [D] thôi chứ thương gì [G] đâu
Chỉ là một [Em] thoáng say mê nụ cười mà khiến [Bm] ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
2. [Em] Em sợ mình hoang phí tương [Bm] lai
Bởi đúng bên [C] anh nhìn đâu cũng [D] thấy bi [G] hài
[Em] Thôi vậy thì em đúng, anh [Bm] sai
Anh biết anh [Am7] nghèo, anh chẳng lo [Bm7] được tương [Em] lai.
ĐK:
Người ta thiếu [Em] nữ lá ngọc cành vàng ta cỏ [Bm] cây suy nghĩ nông cạn
[C] Nghĩ chân thành đổi [D] lấy chân tình nhưng [G] không
Là lục bình [Em] trôi an phận mình thôi với [Bm] sao được tới mây trời
Nếu cố chấp [Am7] thương ông [Bm7] trời cũng chẳng mở [Em] lối.
Là tự mình [Em] luyến lưu, tự mình đau rồi vết [Bm] thương ấy tự mình khâu
[C] Người đùa vui thế [D] thôi chứ thương gì [G] đâu
Chỉ là một [Em] thoáng say mê nụ cười mà khiến [Bm] ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
ĐK:
Người ta thiếu [Em] nữ lá ngọc cành vàng ta cỏ [Bm] cây suy nghĩ nông cạn
[C] Nghĩ chân thành đổi [D] lấy chân tình nhưng [G] không
Là lục bình [Em] trôi an phận mình thôi với [Bm] sao được tới mây trời
Nếu cố chấp [Am7] thương ông [Bm7] trời cũng chẳng mở [Em] lối.
Là tự mình [Em] luyến lưu, tự mình đau rồi vết [Bm] thương ấy tự mình khâu
[C] Người đùa vui thế [D] thôi chứ thương gì [G] đâu
Chỉ là một [Em] thoáng say mê nụ cười mà khiến [Bm] ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
1. [Em] Nhìn lại người con gái anh [Bm] thương
Đã hứa đã [C] hẹn, cùng nhau đến [D] cuối con [G] đường
[Em] Sau thời gian tay trắng tha [Bm] hương
Đến lúc quay [Am7] lại đã mất đi [Bm7] người mình [Em] thương.
2. [Em] Em sợ mình hoang phí tương [Bm] lai
Bởi đúng bên [C] anh nhìn đâu cũng [D] thấy bi [G] hài
[Em] Thôi vậy thì em đúng, anh [Bm] sai
Anh biết anh [Am7] nghèo, anh chẳng lo [Bm7] được tương [Em] lai.
[Am7] Ha hà ha há [Bm7] ha ha [Em] hà.
ĐK:
Người ta thiếu [Em] nữ lá ngọc cành vàng ta cỏ [Bm] cây suy nghĩ nông cạn
[C] Nghĩ chân thành đổi [D] lấy chân tình nhưng [G] không
Là lục bình [Em] trôi an phận mình thôi với [Bm] sao được tới mây trời
Nếu cố chấp [Am7] thương ông [Bm7] trời cũng chẳng mở [Em] lối.
Là tự mình [Em] luyến lưu, tự mình đau rồi vết [Bm] thương ấy tự mình khâu
[C] Người đùa vui thế [D] thôi chứ thương gì [G] đâu
Chỉ là một [Em] thoáng say mê nụ cười mà khiến [Bm] ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
2. [Em] Em sợ mình hoang phí tương [Bm] lai
Bởi đúng bên [C] anh nhìn đâu cũng [D] thấy bi [G] hài
[Em] Thôi vậy thì em đúng, anh [Bm] sai
Anh biết anh [Am7] nghèo, anh chẳng lo [Bm7] được tương [Em] lai.
ĐK:
Người ta thiếu [Em] nữ lá ngọc cành vàng ta cỏ [Bm] cây suy nghĩ nông cạn
[C] Nghĩ chân thành đổi [D] lấy chân tình nhưng [G] không
Là lục bình [Em] trôi an phận mình thôi với [Bm] sao được tới mây trời
Nếu cố chấp [Am7] thương ông [Bm7] trời cũng chẳng mở [Em] lối.
Là tự mình [Em] luyến lưu, tự mình đau rồi vết [Bm] thương ấy tự mình khâu
[C] Người đùa vui thế [D] thôi chứ thương gì [G] đâu
Chỉ là một [Em] thoáng say mê nụ cười mà khiến [Bm] ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
ĐK:
Người ta thiếu [Em] nữ lá ngọc cành vàng ta cỏ [Bm] cây suy nghĩ nông cạn
[C] Nghĩ chân thành đổi [D] lấy chân tình nhưng [G] không
Là lục bình [Em] trôi an phận mình thôi với [Bm] sao được tới mây trời
Nếu cố chấp [Am7] thương ông [Bm7] trời cũng chẳng mở [Em] lối.
Là tự mình [Em] luyến lưu, tự mình đau rồi vết [Bm] thương ấy tự mình khâu
[C] Người đùa vui thế [D] thôi chứ thương gì [G] đâu
Chỉ là một [Em] thoáng say mê nụ cười mà khiến [Bm] ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
Miệng nói sẽ [Am7] quên nhưng cả [Bm7] đời này làm sao [Em] quên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!