1. Hoàng hôn rơi trên mi [Am] mắt từng giọt buồn ngấm vào [G] tim
Phố nghiêng bóng chiều rất [F] khẽ gió cũng [G] học cách lặng [C] im
Anh đặt tay lên khoảng [Am] trống nơi từng có một lời [Em] yêu
Những câu nói chưa thành [F] tiếng đã rơi rất [G] sâu vào hư [Am] không.
Em ở [F] đó nhưng không còn là [Em] em
Anh ở [Dm7] đây cũng không [G] còn là [C] anh
Giữa hai nhịp [F] thở đang tan ta [Em] đã lạc mất [Am] nhau.
ĐK:
Anh đứng ở đầu nỗi [Am] nhớ em đứng cuối một miền [G] quên
Giữa chúng ta là khoảng [Dm7] trắng không còn [G] gọi nhau thành [C] tên
Anh nhìn em trong tiềm [Am] thức em nhìn anh qua màn [Em] sương
Yêu thương không còn hình [F] hài chỉ còn [G] lại dư âm rất [Am] buồn.
2. Đêm mở [F] ra bằng ánh đèn cũ không còn đủ [G] sáng để tìm
Em lặng [Em] lẽ đi ngang đời anh như một vệt [Am] cắt vào tim
Có những [Dm7] điều từng là mãi mãi nhưng hóa [Em] ra giấc mơ dông dài
Đến cuối [F] cùng chỉ còn bóng [G] đêm ở [Am] lại.
Em ở [F] đó nhưng không còn là [Em] em
Anh ở [Dm7] đây cũng không [G] còn là [C] anh
Giữa hai nhịp [F] thở đang tan ta [Em] đã lạc mất [Am] nhau.
ĐK:
Anh đứng ở đầu nỗi [Am] nhớ em đứng cuối một miền [G] quên
Giữa chúng ta là khoảng [Dm7] trắng không còn [G] gọi nhau thành [C] tên
Anh nhìn em trong tiềm [Am] thức em nhìn anh qua màn [Em] sương
Yêu thương không còn hình [F] hài chỉ còn [G] lại dư âm rất [Am] buồn.
* [F] Anh ở bên này của giấc [Em] mơ
[Dm7] Em ở bên [G] kia của thực [C] tại
Chúng ta không [F] cùng một thế [G] giới
Thế nên đành [Dm] hai người [Em] chia hai [Am] lối.
Anh đứng ở đầu nỗi [F] nhớ
ĐK:
Anh đứng ở đầu nỗi [Bbm] nhớ em đứng cuối một miền [Ab] quên
Giữa chúng ta là khoảng [Ebm7] trắng không còn [Ab] gọi nhau thành [C#] tên
Anh nhìn em trong tiềm [Bbm] thức em nhìn anh qua màn [Fm] sương
Yêu thương không còn hình [F#] hài chỉ còn [Ab] lại dư âm rất [Bbm] buồn.
Anh nhìn em trong tiềm [Bbm] thức em nhìn anh qua màn [Fm] sương
Yêu thương không còn hình [F#] hài chỉ còn [Ab] lại dư âm rất [Bbm] buồn.
1. Hoàng hôn rơi trên mi [Am] mắt từng giọt buồn ngấm vào [G] tim
Phố nghiêng bóng chiều rất [F] khẽ gió cũng [G] học cách lặng [C] im
Anh đặt tay lên khoảng [Am] trống nơi từng có một lời [Em] yêu
Những câu nói chưa thành [F] tiếng đã rơi rất [G] sâu vào hư [Am] không.
Em ở [F] đó nhưng không còn là [Em] em
Anh ở [Dm7] đây cũng không [G] còn là [C] anh
Giữa hai nhịp [F] thở đang tan ta [Em] đã lạc mất [Am] nhau.
ĐK:
Anh đứng ở đầu nỗi [Am] nhớ em đứng cuối một miền [G] quên
Giữa chúng ta là khoảng [Dm7] trắng không còn [G] gọi nhau thành [C] tên
Anh nhìn em trong tiềm [Am] thức em nhìn anh qua màn [Em] sương
Yêu thương không còn hình [F] hài chỉ còn [G] lại dư âm rất [Am] buồn.
2. Đêm mở [F] ra bằng ánh đèn cũ không còn đủ [G] sáng để tìm
Em lặng [Em] lẽ đi ngang đời anh như một vệt [Am] cắt vào tim
Có những [Dm7] điều từng là mãi mãi nhưng hóa [Em] ra giấc mơ dông dài
Đến cuối [F] cùng chỉ còn bóng [G] đêm ở [Am] lại.
Em ở [F] đó nhưng không còn là [Em] em
Anh ở [Dm7] đây cũng không [G] còn là [C] anh
Giữa hai nhịp [F] thở đang tan ta [Em] đã lạc mất [Am] nhau.
ĐK:
Anh đứng ở đầu nỗi [Am] nhớ em đứng cuối một miền [G] quên
Giữa chúng ta là khoảng [Dm7] trắng không còn [G] gọi nhau thành [C] tên
Anh nhìn em trong tiềm [Am] thức em nhìn anh qua màn [Em] sương
Yêu thương không còn hình [F] hài chỉ còn [G] lại dư âm rất [Am] buồn.
* [F] Anh ở bên này của giấc [Em] mơ
[Dm7] Em ở bên [G] kia của thực [C] tại
Chúng ta không [F] cùng một thế [G] giới
Thế nên đành [Dm] hai người [Em] chia hai [Am] lối.
Anh đứng ở đầu nỗi [F] nhớ
ĐK:
Anh đứng ở đầu nỗi [Bbm] nhớ em đứng cuối một miền [Ab] quên
Giữa chúng ta là khoảng [Ebm7] trắng không còn [Ab] gọi nhau thành [C#] tên
Anh nhìn em trong tiềm [Bbm] thức em nhìn anh qua màn [Fm] sương
Yêu thương không còn hình [F#] hài chỉ còn [Ab] lại dư âm rất [Bbm] buồn.
Anh nhìn em trong tiềm [Bbm] thức em nhìn anh qua màn [Fm] sương
Yêu thương không còn hình [F#] hài chỉ còn [Ab] lại dư âm rất [Bbm] buồn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!