1. Hạnh phúc cả [C] đời này của anh, là có [Em] em ở bên cạnh
Khi em [F] vừa mới biết yêu và [G] anh cũng như vậy
Những tháng ngày [E7] chông chênh đã qua, chẳng còn bóng [Am] tối vây quanh đời
Bên cạnh [F] nhau trọn vẹn yêu thương không [G] rời.
2. May mắn cả [C] đời này của anh, là mãi [Em] luôn ở bên người
Cũng chính [F] em đã đưa anh khỏi [G] bóng tối u sầu
Giây phút mà [E7] đôi ta thấy nhau, tình yêu đã [Am] đến trong ánh nhìn
Quảng đời [F] còn lại, dành cho [G] nhau.
ĐK. Nguyện rằng đến [C] năm mươi năm về sau được gắn [G] bó mãi không rời xa.
Ngồi tựa [Am] vai nhau ngắm ánh hoàng hôn, ánh nắng lấp [Em] lánh phía chân trời xa.
Áng mây [F] chiều dịu dàng lướt [G] qua, sông lững [E7] lờ nước chảy hiền [Am] hòa.
Cùng nhau [Dm] kể bao chuyện khi xưa, thuở trái [Bb] tim mới [Am] trao tiếng [G] yêu.
Nguyện rằng đến [C] năm mươi năm về sau, mình khắng [G] khít mãi luôn đậm sâu.
Dù tóc [Am] trắng phai theo thời gian, thì mình vẫn [Em] nói yêu như ngày xưa.
Khẽ đan [F] từng bàn tay của [G] nhau, giữa yên [E7] bình ghé sát mái [Am] đầu
Giây phút [Dm] ấy có lẽ chính là ta đã [G] sống trọn kiếp thương [C] nhau...
Năm mươi năm về sau (wǔ shí nián yǐ hòu - 五十年以后) (Fifty year later)
Nhạc: Nhạc Hoa - Lời Việt: Nguyễn Minh Quang
1. Hạnh phúc cả [C] đời này của anh, là có [Em] em ở bên cạnh
Khi em [F] vừa mới biết yêu và [G] anh cũng như vậy
Những tháng ngày [E7] chông chênh đã qua, chẳng còn bóng [Am] tối vây quanh đời
Bên cạnh [F] nhau trọn vẹn yêu thương không [G] rời.
2. May mắn cả [C] đời này của anh, là mãi [Em] luôn ở bên người
Cũng chính [F] em đã đưa anh khỏi [G] bóng tối u sầu
Giây phút mà [E7] đôi ta thấy nhau, tình yêu đã [Am] đến trong ánh nhìn
Quảng đời [F] còn lại, dành cho [G] nhau.
ĐK. Nguyện rằng đến [C] năm mươi năm về sau được gắn [G] bó mãi không rời xa.
Ngồi tựa [Am] vai nhau ngắm ánh hoàng hôn, ánh nắng lấp [Em] lánh phía chân trời xa.
Áng mây [F] chiều dịu dàng lướt [G] qua, sông lững [E7] lờ nước chảy hiền [Am] hòa.
Cùng nhau [Dm] kể bao chuyện khi xưa, thuở trái [Bb] tim mới [Am] trao tiếng [G] yêu.
Nguyện rằng đến [C] năm mươi năm về sau, mình khắng [G] khít mãi luôn đậm sâu.
Dù tóc [Am] trắng phai theo thời gian, thì mình vẫn [Em] nói yêu như ngày xưa.
Khẽ đan [F] từng bàn tay của [G] nhau, giữa yên [E7] bình ghé sát mái [Am] đầu
Giây phút [Dm] ấy có lẽ chính là ta đã [G] sống trọn kiếp thương [C] nhau...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!