1. Phố lên [Am] đèn, dòng người vội vàng lướt qua [Dm] nhanh
Chỉ mình ta [G] đứng lại với những ước mơ chưa [C] thành
Nhìn lên [Dm] cao, [G] những vì sao lấp [C] lánh [G/B][Am]
Tự hỏi bản [Dm] thân, ta là ai giữa thế [E7] gian này
2. Đã từng [Am] nghĩ, thành công là phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Là hào [G] quang rực rỡ, là vạn ánh mắt nhìn [C] vào
Nhưng đôi [Dm] chân mỏi mệt, đường [G] dài vẫn cứ thênh [C] thang [G/B][Am]
Phải chăng [F] ta đang lạc [E7] bước giữa những [Am] muộn màng?
T-ĐK:
Có những đêm [Dm] dài, soi gương nhìn [G] lại
Thấy những vết [Em] sẹo, những hơi thở [Am] dài
Thế gian vội [Dm] vã, ép ta phải chạy thật nhanh
Nhưng [E7] nếu đôi chân này muốn chậm lại thì cố [Am] sao?
ĐK:
Nếu cả đời [Am] này không rực [Dm] rỡ thì [G] sao?
Thì ta vẫn là một đóa hoa, lặng lẽ tỏa hương [C] ngọt ngào
Chẳng [F] cần là mặt trời soi sáng [Dm] cả nhân gian
Chỉ cần là ngọn [E7] nến nhỏ, ấm áp giữa mùa đông [Am] tan.
Nếu cả đời [Am] này không rực rỡ như mây [Dm] ngàn?
Thì ta chọn làm hạt [G] cát, ôm lấy biển cả [C] bình an [E7]
Hào [Am] quang thực sự chẳng phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Mà ở [E7] cách ta yêu lấy chính mình trong bóng [Am] đêm
3. Đừng [Am] ép một bông hoa dại phải mang sắc [Dm] hương của huệ [G] hồng
Đừng bắt một kẻ yêu tự do phải sống trong những kỳ vọng [C] viễn vông
Mỗi bông [Dm] hoa đều có một [E7] mùa để rạng [C] rỡ [G/B][Am]
Và mỗi chúng [F] ta đều có một [E7] hành trình [Am] riêng
Đk:
Nếu cả đời [Am] này không rực [Dm] rỡ thì [G] sao?
Thì ta vẫn là một đóa hoa, lặng lẽ tỏa hương [C] ngọt ngào
Chẳng [F] cần là mặt trời soi sáng [Dm] cả nhân gian
Chỉ cần là ngọn [E7] nến nhỏ, ấm áp giữa mùa đông [Am] tan.
Nếu cả đời [Am] này không rực rỡ như mây [Dm] ngàn?
Thì ta chọn làm hạt [G] cát, ôm lấy biển cả [C] bình an [E7]
Hào [Am] quang thực sự chẳng phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Mà ở [E7] cách ta yêu lấy chính mình trong bóng [Am] đêm.
* Đừng sợ bóng [Dm] tối, vì đó là lúc nhìn [G] thấy sao trời rõ [C] nhất [F]
Đừng sợ thất [Dm] bại, vì đó là lúc bản [G] lĩnh ta chân thật [C] nhất [E7]
Rực [F] rỡ hay không do [Em] chính ta định nghĩa mà [Am] thôi
Nếu cả đời [Am] này không rực [Dm] rỡ thì [G] sao?
Thì ta vẫn là một đóa hoa, lặng lẽ tỏa hương [C] ngọt ngào [E7]
Hào [Am] quang thực sự chẳng phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Mà ở [E7] cách ta yêu lấy chính mình trong bóng [Am] đêm.
1. Phố lên [Am] đèn, dòng người vội vàng lướt qua [Dm] nhanh
Chỉ mình ta [G] đứng lại với những ước mơ chưa [C] thành
Nhìn lên [Dm] cao, [G] những vì sao lấp [C] lánh [G/B][Am]
Tự hỏi bản [Dm] thân, ta là ai giữa thế [E7] gian này
2. Đã từng [Am] nghĩ, thành công là phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Là hào [G] quang rực rỡ, là vạn ánh mắt nhìn [C] vào
Nhưng đôi [Dm] chân mỏi mệt, đường [G] dài vẫn cứ thênh [C] thang [G/B][Am]
Phải chăng [F] ta đang lạc [E7] bước giữa những [Am] muộn màng?
T-ĐK:
Có những đêm [Dm] dài, soi gương nhìn [G] lại
Thấy những vết [Em] sẹo, những hơi thở [Am] dài
Thế gian vội [Dm] vã, ép ta phải chạy thật nhanh
Nhưng [E7] nếu đôi chân này muốn chậm lại thì cố [Am] sao?
ĐK:
Nếu cả đời [Am] này không rực [Dm] rỡ thì [G] sao?
Thì ta vẫn là một đóa hoa, lặng lẽ tỏa hương [C] ngọt ngào
Chẳng [F] cần là mặt trời soi sáng [Dm] cả nhân gian
Chỉ cần là ngọn [E7] nến nhỏ, ấm áp giữa mùa đông [Am] tan.
Nếu cả đời [Am] này không rực rỡ như mây [Dm] ngàn?
Thì ta chọn làm hạt [G] cát, ôm lấy biển cả [C] bình an [E7]
Hào [Am] quang thực sự chẳng phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Mà ở [E7] cách ta yêu lấy chính mình trong bóng [Am] đêm
3. Đừng [Am] ép một bông hoa dại phải mang sắc [Dm] hương của huệ [G] hồng
Đừng bắt một kẻ yêu tự do phải sống trong những kỳ vọng [C] viễn vông
Mỗi bông [Dm] hoa đều có một [E7] mùa để rạng [C] rỡ [G/B][Am]
Và mỗi chúng [F] ta đều có một [E7] hành trình [Am] riêng
Đk:
Nếu cả đời [Am] này không rực [Dm] rỡ thì [G] sao?
Thì ta vẫn là một đóa hoa, lặng lẽ tỏa hương [C] ngọt ngào
Chẳng [F] cần là mặt trời soi sáng [Dm] cả nhân gian
Chỉ cần là ngọn [E7] nến nhỏ, ấm áp giữa mùa đông [Am] tan.
Nếu cả đời [Am] này không rực rỡ như mây [Dm] ngàn?
Thì ta chọn làm hạt [G] cát, ôm lấy biển cả [C] bình an [E7]
Hào [Am] quang thực sự chẳng phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Mà ở [E7] cách ta yêu lấy chính mình trong bóng [Am] đêm.
* Đừng sợ bóng [Dm] tối, vì đó là lúc nhìn [G] thấy sao trời rõ [C] nhất [F]
Đừng sợ thất [Dm] bại, vì đó là lúc bản [G] lĩnh ta chân thật [C] nhất [E7]
Rực [F] rỡ hay không do [Em] chính ta định nghĩa mà [Am] thôi
Nếu cả đời [Am] này không rực [Dm] rỡ thì [G] sao?
Thì ta vẫn là một đóa hoa, lặng lẽ tỏa hương [C] ngọt ngào [E7]
Hào [Am] quang thực sự chẳng phải đứng trên đỉnh [Dm] cao
Mà ở [E7] cách ta yêu lấy chính mình trong bóng [Am] đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!