Ngõ trúc vắng

Sáng tác: Bắc Sơn
Nhạc Trữ tình· 1,416 lượt xem ·kynguyen65
| | |
Intro: [Am][G]-[F][C] [Am][G]-[F][Em][Am] [Am] Qua ngõ [G] trúc thấy gió [F] vàng [Em] thay lá [Am] vàng [Dm] Anh qua ngõ [C] trúc một mình [Am] Đọc câu thơ [G] cũ một mình để một mình mình [Am] nghe Thu [Am] đi [E] từng bước rụt [D] rè Anh [F] đi từng [Em] bước để nghe tiếng Để nghe tiếng lòng [Am] mình [G][Am] [Am] Qua ngõ [G] trúc thấy nắng [F] tàn [Em] bên kia [Am] đồi Nhà [G] em ở [Am] dưới ngàn [Dm] mây Từ đây qua [G] đó nửa ngày đường [C] đi Dạo [Dm] em từ giã thơ [G] ngây Rừng thu lá [Em] rụng ngập đầy lối [Am] xưa [G][F][Em][Am] [Am] Qua ngõ [G] trúc nhớ một [Em] thời yêu thương nay ta không [Am] còn Đồi [D] mai mờ mịt khói [C] sương [Em] mờ mịt khói [Am] sương Tình [D] ta dù năm tháng sống mãi trong lòng [Am] em Trúc [G] mai nửa [Em] cuộc tình [Am] buồn Ngõ trúc xưa chỉ [G] thấy lá [Em] vàng rụng mau Ngõ trúc xưa chỉ thấy rụng lá vàng buồn tàn [Am] thu Thơ: Quạnh hiu gió cợt nắng chiều Mình anh đứng giữa rừng Thu bẽ bàng. Buông rơi một chiếc lá vàng, Rụng theo ngàn chiếc lá buồn tàn Thu.
Xuất PDF / In tờ nhạc

Hợp âm guitar sử dụng

Không tìm thấy bài hát bạn cần?

Gửi yêu cầu, đội ngũ cập nhật liên tục mỗi ngày!

Gửi yêu cầu

Bình luận

2

Gửi bình luận

1 + 1 = ?
Avatar
intrepid Quản trị viên ⭐ Premium 09/10/2020 15:23
@huynhtansang: Cám ơn bạn, đã chỉnh lại lời.
H
huynhtansang 09/10/2020 08:57
Ad ơi chỉnh lại phần lyric nha ad, lời ở trên sai nhiều quá!

Qua ngõ trúc thấy gió vàng thay lá vàng
Anh qua ngõ trúc một mình
Đọc câu thơ cũ một mình để một mình mình nghe.
Thu đi từng bước rụt rè
Anh đi từng bước để nghe tiếng
Để nghe tiếng lòng mình.

Qua ngõ trúc thấy nắng tàn bên kia đồi.
Nhà em ẩn dưới ngàn mai
Từ đây qua đó nửa ngày đường đi
Dạo em từ giã thơ ngây
Rừng Thu lá rụng ngập đầy lối xưa.

Qua ngõ trúc nhớ một thời yêu thương nay ta không còn.
Đồi mai mờ mịt khói sương, mờ mịt khói sương.
Tình ta dù năm tháng sống mãi trong lòng em.
Trúc mai nửa cuộc tình buồn.
Ngõ trúc xưa chỉ thấy lá vàng rụng mau.
Ngõ trúc xưa chỉ thấy rụng lá vàng buồn tàn Thu.

Thơ:
Quạnh hiu gió cợt nắng chiều
Mình anh đứng giữa rừng Thu bẽ bàng.
Buông rơi một chiếc lá vàng,
Rụng theo ngàn chiếc lá buồn tàn Thu.