1. Vội [Em] lau nước mắt để nghe em khóc với [Bm] anh
Rồi [C] khi em ổn thì em rời đi quá [G] nhanh [D][Em] Chẳng kịp chào, hỏi han nhau mấy [Bm] câu
[C] Có một người vẫn vậy với em bấy [G] lâu. [D][C] Mỗi đêm thắc mắc hoài, nợ nần gì [Bm] nhau mà cứ thế này
Khi [Am7] em gặp nắng ngang [Bm7] đời thì ngay lúc [Em] đó anh hóa tán cây...
ĐK:
Chịu làm [C] bóng mát che chở không một lời [G] than thở
Thuyền [B7] tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng [Em] sông rời xa bến [D] bờ
Hạ [C] rồi thu, đông, em có nhớ đêm mùa [G] xuân không?
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi [Bm7] nghe em [Em] khóc.
2. Ngày [Em] mà em khóc, lòng anh tựa như bão [Bm] giông
Tình [C] yêu anh giống, giã tràng se cát biển [G] Đông [D][C] Mắt đượm buồn, chuyện tình anh ôi bất [Bm] thường
[C] Có người nào chịu ngồi nghe em khóc [G] chưa? [D][C] Chắc do nhớ giọng người vì cũng do [Bm] anh muốn thấy người cười
Nên [Am7] đêm nằm ôm hết [Bm7] bao nhớ nhung trên [Em] đời.
ĐK:
Chịu làm [C] bóng mát che chở không một lời [G] than thở
Thuyền [B7] tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng [Em] sông rời xa bến [D] bờ
Hạ [C] rồi thu, đông, em có nhớ đêm mùa [G] xuân không?
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi [Bm7] nghe em [Em] khóc.
* [C] Sao em không, không nói em chỉ cần [G] anh những khi thấy buồn
[B7] Sao anh, anh cảm thấy anh chẳng là [Em] ai ở trên thế [D] giới
Hãy [C] cho anh nghe, nghe tiếng em cười rộn [G] vang, rộn vang khắp trời
Để [B7] anh, tự an ủi bản [Em] thân.
ĐK:
Chịu làm [C] bóng mát che chở không một lời [G] than thở
Thuyền [B7] tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng [Em] sông rời xa bến [D] bờ
Hạ [C] rồi thu, đông, em có nhớ đêm mùa [G] xuân không?
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi nghe em [B7] khóc
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi [Bm7] nghe em [Em] khóc.
1. Vội [Em] lau nước mắt để nghe em khóc với [Bm] anh
Rồi [C] khi em ổn thì em rời đi quá [G] nhanh [D][Em] Chẳng kịp chào, hỏi han nhau mấy [Bm] câu
[C] Có một người vẫn vậy với em bấy [G] lâu. [D][C] Mỗi đêm thắc mắc hoài, nợ nần gì [Bm] nhau mà cứ thế này
Khi [Am7] em gặp nắng ngang [Bm7] đời thì ngay lúc [Em] đó anh hóa tán cây...
ĐK:
Chịu làm [C] bóng mát che chở không một lời [G] than thở
Thuyền [B7] tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng [Em] sông rời xa bến [D] bờ
Hạ [C] rồi thu, đông, em có nhớ đêm mùa [G] xuân không?
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi [Bm7] nghe em [Em] khóc.
2. Ngày [Em] mà em khóc, lòng anh tựa như bão [Bm] giông
Tình [C] yêu anh giống, giã tràng se cát biển [G] Đông [D][C] Mắt đượm buồn, chuyện tình anh ôi bất [Bm] thường
[C] Có người nào chịu ngồi nghe em khóc [G] chưa? [D][C] Chắc do nhớ giọng người vì cũng do [Bm] anh muốn thấy người cười
Nên [Am7] đêm nằm ôm hết [Bm7] bao nhớ nhung trên [Em] đời.
ĐK:
Chịu làm [C] bóng mát che chở không một lời [G] than thở
Thuyền [B7] tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng [Em] sông rời xa bến [D] bờ
Hạ [C] rồi thu, đông, em có nhớ đêm mùa [G] xuân không?
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi [Bm7] nghe em [Em] khóc.
* [C] Sao em không, không nói em chỉ cần [G] anh những khi thấy buồn
[B7] Sao anh, anh cảm thấy anh chẳng là [Em] ai ở trên thế [D] giới
Hãy [C] cho anh nghe, nghe tiếng em cười rộn [G] vang, rộn vang khắp trời
Để [B7] anh, tự an ủi bản [Em] thân.
ĐK:
Chịu làm [C] bóng mát che chở không một lời [G] than thở
Thuyền [B7] tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng [Em] sông rời xa bến [D] bờ
Hạ [C] rồi thu, đông, em có nhớ đêm mùa [G] xuân không?
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi nghe em [B7] khóc
Anh vẫn [Am7] ngồi, ngồi [Bm7] nghe em [Em] khóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!