[D][Em] Này người thân hỡi một kiếp nhân [Am] sinh
Rồi cũng [Bm] hóa hư [Em] vô...
[Em][Bm]-[C][D][Em]
Này người thân [Em] hỡi kiếp sống con người chỉ là tạm ở nhân [Am] gian
Dù người hay tôi ai sang [Bm] giàu, ai cơ [Em] hàn
Rồi một [Em] ngày rời xa cõi đời trở về cùng cát [Am] bụi cũng trắng đôi bàn [G] tay.
Những lúc sinh [Em] thời mỗi người mang một [Am] số phận
Có người bình [D] yên, có người nhiều đắng [G] cay nhưng đến cuối [Am] con đường
Khi nhắm mắt buông [Em] xuôi thì [B7] ai cũng như [Em] ai.
Cuộc đời [Em] này được mất rồi cũng hóa hư [Bm] không
Hơn thua làm [D] gì khi ngày mai chưa biết [G] trước
Sống ở [Am] đời nên giữ lấy thiện [Em] lương
Đừng vì tham [D] sân mà đánh mất chính [G] mình.
Mai này khi rời nhân [Em] thế chỉ còn phước nghiệp mang [Am] theo
Danh [Bm] lợi rồi cũng tan theo gió [Em] mây.
Đời là cát [Em] bụi rồi cũng trở về cát bụi mà [Bm] thôi
Người hơn kẻ [D] thua rồi cũng như nhau khi quay về cuối cuộc [G] đời
[Em] Kiếp người mong manh như áng mây [Bm] trôi giữa lưng trời
Buồn [C] vui rồi cũng [Bm] thoáng qua như giấc [Em] mơ.
[Em] Cát bụi rồi lại về cát bụi, kiếp [D] người như gió bay ngang [Em] đời
[Em] Cát bụi rồi lại về cát bụi, kiếp [D] người như gió bay ngang [Em] đời
Đời là phù du ta sống hôm [Em] nay, đâu biết ngày mai thế [Bm] nào
Nên hãy thương [D] nhau khi còn ngồi bên [G] cạnh
Đừng vì chút hơn [Am] thua mà làm [Bm] đau lòng [Em] nhau.
Đừng gian dối lọc [Em] lừa vì nhân quả chẳng bỏ sót [Am] ai
Những gì gieo [D] xuống rồi cũng sẽ nhận lại [G] thôi.
Có những người lúc [Em] còn bên mình ta vô tâm chẳng [Am] biết quý trọng
Đến khi mất đi [Bm] rồi muốn tìm cũng chẳng còn [Em] ai.
Đời người ngắn [Em] lắm chẳng ai biết trước ngày [Bm] mai
Nên sống sao để khi [C] nhắm mắt tâm [Bm] mình được bình [Em] yên.
Đời là cát [Em] bụi rồi cũng trở về cát bụi mà [Bm] thôi
Bao nhiêu sân [D] si rồi cũng tan biến theo năm tháng cuối cuộc [G] đời.
[Em] Người rồi sẽ đi ta rồi cũng [Bm] rời cõi tạm này
Chỉ mong [C] khi nhắm mắt không còn [D] điều gì tiếc [Em] nuối.
[Em] Cát bụi... kiếp người mong manh quá
Yêu [D] thương nhau đi khi còn [Em] bên đời
Hỏi [Em] thế gian này có ai mang được gì khi rời đi [Bm] đâu?
Tiền tài [D] danh vọng rồi cũng bỏ lại phía [G] sau.
Chỉ có những điều thiện [Em] lành mới theo mình qua kiếp [Am] khác
Nên người [Bm] ơi, xin sống [D] tốt khi còn có [Em] thể.
Đời là cát [Em] bụi rồi cũng trở về cát bụi mà [Bm] thôi
Đừng để mất [D] nhau rồi mới yêu thương thì đã quá muộn [G] màng.
[Em] Kiếp người mong manh như chiếc lá rơi [Bm] giữa dòng đời
Sống sao để [C] lúc ra đi tâm [D] mình được an [Em] nhiên.
Rồi một [Em] mai khi ta rời xa nhân [Am] thế
Không còn muộn [Bm] phiền những chuyện thế gian đã [Em] qua
Trở về cát [Am] bụi nhẹ như một [Bm] giấc mơ [Em] buồn
[D][Em] Này người thân hỡi một kiếp nhân [Am] sinh
Rồi cũng [Bm] hóa hư [Em] vô...
[Em][Bm]-[C][D][Em]
Này người thân [Em] hỡi kiếp sống con người chỉ là tạm ở nhân [Am] gian
Dù người hay tôi ai sang [Bm] giàu, ai cơ [Em] hàn
Rồi một [Em] ngày rời xa cõi đời trở về cùng cát [Am] bụi cũng trắng đôi bàn [G] tay.
Những lúc sinh [Em] thời mỗi người mang một [Am] số phận
Có người bình [D] yên, có người nhiều đắng [G] cay nhưng đến cuối [Am] con đường
Khi nhắm mắt buông [Em] xuôi thì [B7] ai cũng như [Em] ai.
Cuộc đời [Em] này được mất rồi cũng hóa hư [Bm] không
Hơn thua làm [D] gì khi ngày mai chưa biết [G] trước
Sống ở [Am] đời nên giữ lấy thiện [Em] lương
Đừng vì tham [D] sân mà đánh mất chính [G] mình.
Mai này khi rời nhân [Em] thế chỉ còn phước nghiệp mang [Am] theo
Danh [Bm] lợi rồi cũng tan theo gió [Em] mây.
Đời là cát [Em] bụi rồi cũng trở về cát bụi mà [Bm] thôi
Người hơn kẻ [D] thua rồi cũng như nhau khi quay về cuối cuộc [G] đời
[Em] Kiếp người mong manh như áng mây [Bm] trôi giữa lưng trời
Buồn [C] vui rồi cũng [Bm] thoáng qua như giấc [Em] mơ.
[Em] Cát bụi rồi lại về cát bụi, kiếp [D] người như gió bay ngang [Em] đời
[Em] Cát bụi rồi lại về cát bụi, kiếp [D] người như gió bay ngang [Em] đời
Đời là phù du ta sống hôm [Em] nay, đâu biết ngày mai thế [Bm] nào
Nên hãy thương [D] nhau khi còn ngồi bên [G] cạnh
Đừng vì chút hơn [Am] thua mà làm [Bm] đau lòng [Em] nhau.
Đừng gian dối lọc [Em] lừa vì nhân quả chẳng bỏ sót [Am] ai
Những gì gieo [D] xuống rồi cũng sẽ nhận lại [G] thôi.
Có những người lúc [Em] còn bên mình ta vô tâm chẳng [Am] biết quý trọng
Đến khi mất đi [Bm] rồi muốn tìm cũng chẳng còn [Em] ai.
Đời người ngắn [Em] lắm chẳng ai biết trước ngày [Bm] mai
Nên sống sao để khi [C] nhắm mắt tâm [Bm] mình được bình [Em] yên.
Đời là cát [Em] bụi rồi cũng trở về cát bụi mà [Bm] thôi
Bao nhiêu sân [D] si rồi cũng tan biến theo năm tháng cuối cuộc [G] đời.
[Em] Người rồi sẽ đi ta rồi cũng [Bm] rời cõi tạm này
Chỉ mong [C] khi nhắm mắt không còn [D] điều gì tiếc [Em] nuối.
[Em] Cát bụi... kiếp người mong manh quá
Yêu [D] thương nhau đi khi còn [Em] bên đời
Hỏi [Em] thế gian này có ai mang được gì khi rời đi [Bm] đâu?
Tiền tài [D] danh vọng rồi cũng bỏ lại phía [G] sau.
Chỉ có những điều thiện [Em] lành mới theo mình qua kiếp [Am] khác
Nên người [Bm] ơi, xin sống [D] tốt khi còn có [Em] thể.
Đời là cát [Em] bụi rồi cũng trở về cát bụi mà [Bm] thôi
Đừng để mất [D] nhau rồi mới yêu thương thì đã quá muộn [G] màng.
[Em] Kiếp người mong manh như chiếc lá rơi [Bm] giữa dòng đời
Sống sao để [C] lúc ra đi tâm [D] mình được an [Em] nhiên.
Rồi một [Em] mai khi ta rời xa nhân [Am] thế
Không còn muộn [Bm] phiền những chuyện thế gian đã [Em] qua
Trở về cát [Am] bụi nhẹ như một [Bm] giấc mơ [Em] buồn
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!