Intro: [Am][Dm]-[G][C]-[Am][Dm]-[E7][Am]-[F][Am]
1. Sáng nay nhìn áng mây [Am] trôi
Thấy lòng nhẹ tựa [Dm] mây trời
Bao nhiêu muộn phiền hôm [E7] qua
Giờ như gió cuốn [Am] bay xa
Có khi ta giữ quá [Am] nhiều
Nên lòng thêm phần [Dm] cô liêu
Đến khi buông xuống một [E7] lần
Mới hay đời rất bình [Am] yên
Đời hơn thua cũng vậy [Dm] thôi
[G] được rồi mất cũng [C] thế thôi
[Am] Nhẹ lòng đi chẳng [Dm] nghĩ suy
Mọi chuyện [E7] rồi cũng [Am] trôi đi
ĐK: [A] Đời nhẹ như mây bay ngang [Dm] trời
Không [G] còn vương bận những điều [C] xa xôi
[Am] Buông hết đi những [Dm] nỗi chơi vơi
Cho [E7] lòng mình thảnh [Am] thơi [G][A] Đời nhẹ như mây trôi lặng [Dm] lẽ
Không cần [G] giữ lại những điều nặng [C] nề
[Am] Một nụ cười đủ ấm [Dm] cơn mê
Bình yên [E7] thôi mang [Am] về
2. Chiều buông nghe gió qua [Am] hiên
Thấy lòng nhẹ tựa bình [Dm] yên
Chuyện xưa thôi cứ cho [E7] qua
Giữ chi thêm những xót [Am] xa
Ai rồi cũng sẽ rời [Am] xa
Có ai ở lại mãi [Dm] đâu
Nên thôi sống trọn hôm [E7] nay
Để mai chẳng thấy u [Am] sầu
Người với người cứ thương [Dm] nhau
[G] Đừng vì hơn thua mà [C] đau
[Am] Một đời người thoáng như [Dm] mây
Buông được [E7] rồi thấy nhẹ [Am] ngay
ĐK: [A] Đời nhẹ như mây bay ngang [Dm] trời
Không [G] còn vương bận những điều [C] xa xôi
[Am] Buông hết đi những [Dm] nỗi chơi vơi
Cho [E7] lòng mình thảnh [Am] thơi [G][A] Đời nhẹ như mây trôi lặng [Dm] lẽ
Không cần [G] giữ lại những điều nặng [C] nề
[Am] Một nụ cười đủ ấm [Dm] cơn mê
Bình yên [E7] thôi mang [Am] về
3. [Am] Qua bao ngày ta nhận ra
Điều quý nhất chẳng phải xa [Dm] hoa
Chỉ là một chút an [G] hòa
Giữa cuộc đời đầy phong [C] ba
Không cần quá nhiều cao [Dm] sang
Chỉ cần lòng được bình [Am] an
Một ngày trôi qua nhẹ [E7] nhàng
Là đủ cho cả nhân [Am] gian
Đời nhẹ như mây không ưu [Dm] phiền
Không [G] còn mang theo những nỗi [C] muộn phiền
[Am] Sống chậm lại giữa [Dm] dòng đời
Mới thấy [E7] lòng thảnh [Am] thơi
Kết: Đời nhẹ như mây khắp [Dm] trời
Không còn [G] hơn thua giữa kiếp [C] con người
[Am] Một đời người chẳng bao [Dm] lâu
Sống sao [E7] cho thật [Am] sâu
[Dm] Cuối cùng [E7] sau tất [Am] cả
Ta chỉ [E7] cần một tâm hồn [Am] nhẹ [Dm][Am]
Một nụ cười [E7] thật... và một cuộc [Am] đời...[Dm][E7] nhẹ như mây.
Intro: [Am][Dm]-[G][C]-[Am][Dm]-[E7][Am]-[F][Am]
1. Sáng nay nhìn áng mây [Am] trôi
Thấy lòng nhẹ tựa [Dm] mây trời
Bao nhiêu muộn phiền hôm [E7] qua
Giờ như gió cuốn [Am] bay xa
Có khi ta giữ quá [Am] nhiều
Nên lòng thêm phần [Dm] cô liêu
Đến khi buông xuống một [E7] lần
Mới hay đời rất bình [Am] yên
Đời hơn thua cũng vậy [Dm] thôi
[G] được rồi mất cũng [C] thế thôi
[Am] Nhẹ lòng đi chẳng [Dm] nghĩ suy
Mọi chuyện [E7] rồi cũng [Am] trôi đi
ĐK: [A] Đời nhẹ như mây bay ngang [Dm] trời
Không [G] còn vương bận những điều [C] xa xôi
[Am] Buông hết đi những [Dm] nỗi chơi vơi
Cho [E7] lòng mình thảnh [Am] thơi [G][A] Đời nhẹ như mây trôi lặng [Dm] lẽ
Không cần [G] giữ lại những điều nặng [C] nề
[Am] Một nụ cười đủ ấm [Dm] cơn mê
Bình yên [E7] thôi mang [Am] về
2. Chiều buông nghe gió qua [Am] hiên
Thấy lòng nhẹ tựa bình [Dm] yên
Chuyện xưa thôi cứ cho [E7] qua
Giữ chi thêm những xót [Am] xa
Ai rồi cũng sẽ rời [Am] xa
Có ai ở lại mãi [Dm] đâu
Nên thôi sống trọn hôm [E7] nay
Để mai chẳng thấy u [Am] sầu
Người với người cứ thương [Dm] nhau
[G] Đừng vì hơn thua mà [C] đau
[Am] Một đời người thoáng như [Dm] mây
Buông được [E7] rồi thấy nhẹ [Am] ngay
ĐK: [A] Đời nhẹ như mây bay ngang [Dm] trời
Không [G] còn vương bận những điều [C] xa xôi
[Am] Buông hết đi những [Dm] nỗi chơi vơi
Cho [E7] lòng mình thảnh [Am] thơi [G][A] Đời nhẹ như mây trôi lặng [Dm] lẽ
Không cần [G] giữ lại những điều nặng [C] nề
[Am] Một nụ cười đủ ấm [Dm] cơn mê
Bình yên [E7] thôi mang [Am] về
3. [Am] Qua bao ngày ta nhận ra
Điều quý nhất chẳng phải xa [Dm] hoa
Chỉ là một chút an [G] hòa
Giữa cuộc đời đầy phong [C] ba
Không cần quá nhiều cao [Dm] sang
Chỉ cần lòng được bình [Am] an
Một ngày trôi qua nhẹ [E7] nhàng
Là đủ cho cả nhân [Am] gian
Đời nhẹ như mây không ưu [Dm] phiền
Không [G] còn mang theo những nỗi [C] muộn phiền
[Am] Sống chậm lại giữa [Dm] dòng đời
Mới thấy [E7] lòng thảnh [Am] thơi
Kết: Đời nhẹ như mây khắp [Dm] trời
Không còn [G] hơn thua giữa kiếp [C] con người
[Am] Một đời người chẳng bao [Dm] lâu
Sống sao [E7] cho thật [Am] sâu
[Dm] Cuối cùng [E7] sau tất [Am] cả
Ta chỉ [E7] cần một tâm hồn [Am] nhẹ [Dm][Am]
Một nụ cười [E7] thật... và một cuộc [Am] đời...[Dm][E7] nhẹ như mây.
Gửi bình luận