Tôi từng đi qua những thành [Gm] phố không ngủ
Nơi tiếng cười treo lơ lửng [Cm7] giữa làn khói mỏng
Mọi bàn tay đều nâng [F] ly như nâng một niềm tin cũ
Còn tôi nâng [Bb] những khoảng rỗng trong [D7] lòng
Có người [Gm] bảo:
“Muốn được thương thì đừng [Cm] sống quá thật…” [Cm7]
Thế là [F] tôi học cách im lặng
Học cách cười [Bb] khi tim mình đang [D7] ướt
Tôi đã cố ở [Gm] lại trong một nơi không thuộc về [Cm] mình
Cố uống cạn [F] cô đơn để đổi vài tiếng gọi [Bb] anh em [D7]
Sau những cuộc [Gm] vui là căn phòng im lặng đến [Cm] nghẹt thở
Là trái tim [D7] run lên mỗi khi màn đêm vừa [Gm] xuống
Nên hôm nay tôi chọn từ [Gm] bỏ
Như chiếc lá lìa cành trước mùa giông [Cm] bão
Đau một [D7] lần…
Để thôi mục nát từ bên [Gm] trong
[Gm] Sau mỗi cuộc vui
Tôi thường thấy buổi sáng mình rất [Cm] mệt
Chiếc gương trước mặt không còn nhận ra tôi nữa
Đôi mắt [F] ấy… như vừa đi lạc khỏi chính [Bb] mình [D7]
Tôi từng [Gm] cố mang trái tim thật thà
Đi ngang một [Cm] thế giới đầy mặt nạ
Từng nghĩ chân [D7] thành sẽ được giữ lại
Nhưng hóa ra… người ta chỉ giữ điều làm họ [Gm] vui
Và tôi cũng từng trách mình yếu [Gm] đuối
Vì một lời gọi liền nghe [Cm] lời
Như con thiêu [F] thân biết trước lửa đau
Mà vẫn lao vào ánh [D7] sáng
Tôi đã cố ở [Gm] lại trong một nơi không thuộc [Cm] về mình
Cố uống cạn [F] cô đơn để đổi vài tiếng gọi [Bb] anh em [D7]
Sau những cuộc [Gm] vui là căn phòng im lặng đến [Cm] nghẹt thở
Là trái tim [D7] run lên mỗi khi màn đêm vừa [Gm] xuống
Nên hôm nay tôi chọn từ [Gm] bỏ
Như chiếc lá lìa cành trước mùa giông [Cm] bão
Đau một [D7] lần… (Đau một lần)
Để thôi mục nát từ bên [Gm] trong
hah...hah...hah...hah...
hah...hah...hah...hah...hah...
Giờ tôi học [Gm] cách yêu những điều bình thường
Một bữa cơm yên [Cm] tĩnh
Một giấc ngủ không còn chập chờn
Một buổi sáng thức [F] dậy mà tim không cần chạy [Bb] trốn [D7]
Nên hôm nay tôi chọn từ [Gm] bỏ
Đừng ai gọi tôi [Cm] nữa ah ah...
Đau một [D7] lần…(Đau một lần)
Để thôi mục nát từ bên [Gm] trong !
Tôi từng đi qua những thành [Gm] phố không ngủ
Nơi tiếng cười treo lơ lửng [Cm7] giữa làn khói mỏng
Mọi bàn tay đều nâng [F] ly như nâng một niềm tin cũ
Còn tôi nâng [Bb] những khoảng rỗng trong [D7] lòng
Có người [Gm] bảo:
“Muốn được thương thì đừng [Cm] sống quá thật…” [Cm7]
Thế là [F] tôi học cách im lặng
Học cách cười [Bb] khi tim mình đang [D7] ướt
Tôi đã cố ở [Gm] lại trong một nơi không thuộc về [Cm] mình
Cố uống cạn [F] cô đơn để đổi vài tiếng gọi [Bb] anh em [D7]
Sau những cuộc [Gm] vui là căn phòng im lặng đến [Cm] nghẹt thở
Là trái tim [D7] run lên mỗi khi màn đêm vừa [Gm] xuống
Nên hôm nay tôi chọn từ [Gm] bỏ
Như chiếc lá lìa cành trước mùa giông [Cm] bão
Đau một [D7] lần…
Để thôi mục nát từ bên [Gm] trong
[Gm] Sau mỗi cuộc vui
Tôi thường thấy buổi sáng mình rất [Cm] mệt
Chiếc gương trước mặt không còn nhận ra tôi nữa
Đôi mắt [F] ấy… như vừa đi lạc khỏi chính [Bb] mình [D7]
Tôi từng [Gm] cố mang trái tim thật thà
Đi ngang một [Cm] thế giới đầy mặt nạ
Từng nghĩ chân [D7] thành sẽ được giữ lại
Nhưng hóa ra… người ta chỉ giữ điều làm họ [Gm] vui
Và tôi cũng từng trách mình yếu [Gm] đuối
Vì một lời gọi liền nghe [Cm] lời
Như con thiêu [F] thân biết trước lửa đau
Mà vẫn lao vào ánh [D7] sáng
Tôi đã cố ở [Gm] lại trong một nơi không thuộc [Cm] về mình
Cố uống cạn [F] cô đơn để đổi vài tiếng gọi [Bb] anh em [D7]
Sau những cuộc [Gm] vui là căn phòng im lặng đến [Cm] nghẹt thở
Là trái tim [D7] run lên mỗi khi màn đêm vừa [Gm] xuống
Nên hôm nay tôi chọn từ [Gm] bỏ
Như chiếc lá lìa cành trước mùa giông [Cm] bão
Đau một [D7] lần… (Đau một lần)
Để thôi mục nát từ bên [Gm] trong
hah...hah...hah...hah...
hah...hah...hah...hah...hah...
Giờ tôi học [Gm] cách yêu những điều bình thường
Một bữa cơm yên [Cm] tĩnh
Một giấc ngủ không còn chập chờn
Một buổi sáng thức [F] dậy mà tim không cần chạy [Bb] trốn [D7]
Nên hôm nay tôi chọn từ [Gm] bỏ
Đừng ai gọi tôi [Cm] nữa ah ah...
Đau một [D7] lần…(Đau một lần)
Để thôi mục nát từ bên [Gm] trong !
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!