1. [C] Ký ức rơi
Ta đã qua bao mùa mưa [Am] nắng bao đổi thay
Ngỡ rằng thiên ý sẽ dẫn lối [F] ta suốt đời
Chẳng thể nào mà cách rời
Cớ [G] sao một người trông ngóng một người.
Bức tranh tình [C] yêu nét mực tô câu chuyện cho cả hai
Ngờ đâu mực [Am] nhòe tô lem vỡ tan những ý nguyện
Ngày đầu đắm [Dm] say đôi ta bên nhau
Giờ cách [G] xa mối tình đầu đậm [C] sâu.
ĐK:
Hẹn ước [F] trăm năm ở bên người giờ cách xa nhau hai phương trời
Để cánh [Em] chim yêu đương bây giờ lạc [Am] lối
Vì ánh [Dm7] trăng là của mây trời
Do hết [G] duyên nên thôi mình đành bỏ [C] rơi
Lời hứa [F] xưa kia sao chẳng một hồi âm
Đợi trước [Em] hiên nhưng chẳng có người hỏi [Am] thăm
Người đã [Dm7] xa mất rồi đến [G] cuối cùng cũng chỉ còn mình [C] tôi.
2. Thấp thoáng vài [C] năm trôi qua
Anh cũng đã tốt hơn sau chuyện [Am] tình đôi ta
Cũng đã học cách chấp nhận để [F] quên một người
Vì mình đã xa rồi
Đành vùi chôn [G] hết đi bao câu hứa câu thề.
Giờ em [C] chắc đang cười vui ở bên ai
Những vết thương lòng từ [Am] lâu trong em đã quên hay vẫn nhớ
Vậy đành kết [F] duyên đôi ta chia xa
Mộng ước tương [G] lai cũng hóa nhạt [C] nhòa.
ĐK:
Hẹn ước [F] trăm năm ở bên người giờ cách xa nhau hai phương trời
Để cánh [Em] chim yêu đương bây giờ lạc [Am] lối
Vì ánh [Dm7] trăng là của mây trời
Do hết [G] duyên nên thôi mình đành bỏ [C] rơi
Lời hứa [F] xưa kia sao chẳng một hồi âm
Đợi trước [Em] hiên nhưng chẳng có người hỏi [Am] thăm
Người đã [Dm7] xa mất rồi đến [G] cuối cùng cũng chỉ còn mình [C] tôi.
ĐK:
Hẹn ước [F] trăm năm ở bên người giờ cách xa nhau hai phương trời
Để cánh [Em] chim yêu đương bây giờ lạc [Am] lối
Vì ánh [Dm7] trăng là của mây trời
Do hết [G] duyên nên thôi mình đành bỏ [C] rơi
Lời hứa [F] xưa kia sao chẳng một hồi âm
Đợi trước [Em] hiên nhưng chẳng có người hỏi [Am] thăm
Người đã [Dm7] xa mất rồi trót [G] duyên nên ta lẻ bóng xa [C] rời
[F] Có lẽ là duyên số nên ta xa [G] nhau
[Em] Chỉ trách trời chia cách tơ duyên đôi [G] ta một [C] đời.
1. [C] Ký ức rơi
Ta đã qua bao mùa mưa [Am] nắng bao đổi thay
Ngỡ rằng thiên ý sẽ dẫn lối [F] ta suốt đời
Chẳng thể nào mà cách rời
Cớ [G] sao một người trông ngóng một người.
Bức tranh tình [C] yêu nét mực tô câu chuyện cho cả hai
Ngờ đâu mực [Am] nhòe tô lem vỡ tan những ý nguyện
Ngày đầu đắm [Dm] say đôi ta bên nhau
Giờ cách [G] xa mối tình đầu đậm [C] sâu.
ĐK:
Hẹn ước [F] trăm năm ở bên người giờ cách xa nhau hai phương trời
Để cánh [Em] chim yêu đương bây giờ lạc [Am] lối
Vì ánh [Dm7] trăng là của mây trời
Do hết [G] duyên nên thôi mình đành bỏ [C] rơi
Lời hứa [F] xưa kia sao chẳng một hồi âm
Đợi trước [Em] hiên nhưng chẳng có người hỏi [Am] thăm
Người đã [Dm7] xa mất rồi đến [G] cuối cùng cũng chỉ còn mình [C] tôi.
2. Thấp thoáng vài [C] năm trôi qua
Anh cũng đã tốt hơn sau chuyện [Am] tình đôi ta
Cũng đã học cách chấp nhận để [F] quên một người
Vì mình đã xa rồi
Đành vùi chôn [G] hết đi bao câu hứa câu thề.
Giờ em [C] chắc đang cười vui ở bên ai
Những vết thương lòng từ [Am] lâu trong em đã quên hay vẫn nhớ
Vậy đành kết [F] duyên đôi ta chia xa
Mộng ước tương [G] lai cũng hóa nhạt [C] nhòa.
ĐK:
Hẹn ước [F] trăm năm ở bên người giờ cách xa nhau hai phương trời
Để cánh [Em] chim yêu đương bây giờ lạc [Am] lối
Vì ánh [Dm7] trăng là của mây trời
Do hết [G] duyên nên thôi mình đành bỏ [C] rơi
Lời hứa [F] xưa kia sao chẳng một hồi âm
Đợi trước [Em] hiên nhưng chẳng có người hỏi [Am] thăm
Người đã [Dm7] xa mất rồi đến [G] cuối cùng cũng chỉ còn mình [C] tôi.
ĐK:
Hẹn ước [F] trăm năm ở bên người giờ cách xa nhau hai phương trời
Để cánh [Em] chim yêu đương bây giờ lạc [Am] lối
Vì ánh [Dm7] trăng là của mây trời
Do hết [G] duyên nên thôi mình đành bỏ [C] rơi
Lời hứa [F] xưa kia sao chẳng một hồi âm
Đợi trước [Em] hiên nhưng chẳng có người hỏi [Am] thăm
Người đã [Dm7] xa mất rồi trót [G] duyên nên ta lẻ bóng xa [C] rời
[F] Có lẽ là duyên số nên ta xa [G] nhau
[Em] Chỉ trách trời chia cách tơ duyên đôi [G] ta một [C] đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!